Chương 41: Cô bắt đầu trở nên hư hỏng rồi

Dụ Vãn Linh mờ mịt, nhất thời khó phân thật giả, không dám dễ dàng tin cậu nên vẫn quyết định ngày mai hỏi mẹ để xác nhận.

Cậu đột nhiên nói ra một câu như thế, làm cô mất hết cả buồn ngủ.

Giang Tư Trừng nằm dưới đất hình như cũng không ngủ được, bắt đầu tìm cô nói chuyện: "Cô có thích về nhà không?"

Chẳng cần nghĩ ngợi, Dụ Vãn Linh buột miệng trả lời: "Thích chứ! Bà ngoại làm nhiều đồ ăn ngon lắm!"

"Bà ngoại" cô nói chính là mẹ của Dụ Hương Tú.

"Chính là bữa cơm tất niên mà cô đăng đó à? Nhìn chẳng ngon chút nào."

Ờ... Dụ Vãn Linh khá bất ngờ, không ngờ cậu lại còn lướt cả vòng bạn bè trên mạng?

Nhưng lời nhận xét thẳng thừng thế này khiến cô hơi khó chịu, liền trêu lại: "Cậu ăn cái gì mà chẳng thấy không ngon."

Đến lượt Giang Tư Trừng khó chịu, cậu xoay người, lạnh giọng nói: "Ngủ!"

Dụ Vãn Linh cũng quay lưng lại, đưa lưng về phía cậu, trong lòng lẩm bẩm: Ngủ thì ngủ, nếu không phải cậu làm ồn, giờ này tôi đã ngủ say rồi.

Ngày hôm sau, Dụ Vãn Linh vội vàng gọi điện cho Dụ Hương Tú để xác nhận.

"Ừ, mấy hôm trước mới quyết định, nếu không phải vì con đang học ở đó thì mẹ còn chẳng muốn quay lại Nam Hoài nữa. Mấy hôm nay con trai của dì con cưới vợ, bọn mẹ đều đang ở nhà họ giúp làm tiệc, đợi xong việc này sẽ qua. Chiều chủ nhật chắc là đến, con thu dọn đồ trước, mẹ tới là dọn đi luôn."

Tin này đối với Dụ Vãn Linh mà nói thật sự quá đột ngột. Ban đầu cô còn tưởng sẽ luôn ở nhà họ Giang cho đến khi tốt nghiệp cấp ba, cô còn lập cả kế hoạch học tập, không ngờ bây giờ lại đột nhiên nói cho cô biết tất cả sắp kết thúc.

Nghe bên kia điện thoại im lặng hồi lâu, Dụ Hương Tú hỏi: "Sao không nói gì? Con nghe thấy không?"

"Nghe thấy, nghe thấy rồi!" Dụ Vãn Linh đáp liên tiếp, mẹ đã sắp xếp như vậy thì cô cũng chỉ có thể đi theo mẹ thôi.

"Con biết rồi, con sẽ thu dọn đồ trước chủ nhật."

Vậy là cô lại phải bắt đầu thu dọn đồ đạc rồi.

Tối đó cô không sang phòng Giang Tư Trừng, chỉ ở phòng mình thu dọn hành lý. Tắm xong cô tựa vào đầu giường học bài, định học xong sẽ đi ngủ.

Ai ngờ mới lật được hai trang thì cửa phòng đã vang tiếng gõ.

Không ngờ cô không sang tìm Giang Tư Trừng mà cậu lại tự tìm đến.

Tiếng gõ ngừng, cửa phòng bị đẩy ra.

Giang Tư Trừng bước vào, đảo mắt nhìn một vòng phòng, ánh mắt lướt qua hành lý xếp gọn gàng, lông mày khẽ động một chút.

Cậu không nói gì, mà giống hôm qua, tự trải chỗ ngủ dưới đất, rồi yên lặng nghe cô học bài.

Đợi cô học xong, cậu mới khẽ hỏi: "Các người định hôm nào đi?"

"Chắc chủ nhật, mẹ tôi nói buổi chiều sẽ tới Nam Hoài, tới là chuyển đồ đi luôn."

"Ồ... chủ nhật?"

Giọng Giang Tư Trừng rất bình thản, gần như không có chút lên xuống: "Vậy vừa hay, trưa chủ nhật cùng ăn bữa cuối nhé? Cô có ăn được đồ Nhật không?"

Đồ Nhật?

Dụ Vãn Linh nghĩ một chút, hỏi: "Đồ Nhật là sushi hả? Sushi thì tôi ăn rồi, nhưng chỉ ăn loại bán trước cổng trường, mấy đồng một hộp nhỏ, kiểu cơm cuộn rong biển, xúc xích, dưa chuột các thứ."

Có lẽ cách cô mô tả ngây thơ này làm cậu kinh ngạc, Giang Tư Trừng im lặng rất lâu, lúc mở miệng bằng giọng hơi khinh: "... Không phải loại đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!