"Sao... sao lại là bọn họ?" Cô kinh ngạc quay đầu lại, chất vấn cậu: "Cậu đã làm gì với bọn họ?!"
Nghe thấy cô chất vấn mình, sắc mặt Giang Tư Trừng cũng không vui.
"Bọn họ đánh bạc, thiếu nợ bị người ta đánh, chẳng liên quan gì đến tôi cả. Video chỉ là tiện tay lấy thôi."
Là vậy sao?
Thật sự là vậy sao?!
Dụ Vãn Linh đầy ngờ vực, không dám dễ dàng tin cậu.
Giang Tư Trừng nhìn ra được cô đang nghi ngờ mình, sắc mặt trầm xuống:
"Cô nghi ngờ anh? Tôi đã nói không phải tôi làm."
Cạu lạnh lùng dời ánh mắt đi, giọng nói trầm trầm, mỏng lạnh: "Là bọn họ đáng đời, chẳng lẽ cô không nên vui sao?"
Vui sao? Cô cũng tự hỏi chính mình.
Trước đây, những lúc đau đến mất ngủ, trốn trong chăn vụng trộm khóc, cô từng mong bọn họ ác giả ác báo, cũng từng hy vọng bọn họ có thể chân thành xin lỗi mình.
Thế nhưng khi cảnh tượng này thật sự diễn ra ngay trước mắt, cô lại cảm thấy không hề thoải mái như đã tưởng tượng.
Điều quan trọng nhất là cô không muốn Giang Tư Trừng cố ý sai người làm chuyện này.
Tiếng gào thét thê lương khiến cô càng nghe càng đau khổ, nỗi sợ hãi trong lòng cũng phóng đại lên vô số lần. Cô bịt chặt tai, quay đầu né tránh ánh nhìn.
"Tôi không muốn xem...... Tôi thật sự không muốn xem...... Tôi không muốn cậu tham dự vào chuyện này, nếu là người cậu tìm đến...... xảy ra chuyện cậu cũng phải chịu trách nhiệm đó!"
Đột nhiên đôi mắt cô bị lòng bàn tay cậu phủ lên, xúc cảm ấm nóng che đi toàn bộ ánh sáng.
"À... Hoá ra cô nghĩ như vậy sao?" Giọng cậu khẽ hạ xuống, trong ngữ khí bớt đi vài phần lạnh lẽo.
"Vậy cô đừng nghĩ nhiều, tôi không tham dự."
Lời nói của cậu mang theo một sức mạnh khiến người ta an lòng.
Tầm nhìn bị che khuất, thanh âm bị cách ly, thần kinh căng thẳng của Dụ Vãn Linh rốt cuộc cũng hơi buông lỏng.
Qua một lúc, Giang Tư Trừng dời tay ra, khẽ nói với cô: "Đoạn này, cô nhất định phải xem."
Theo bàn tay cậu dần dần rời đi, hình ảnh trên màn hình điện tử lại từng chút một hiện ra trong tầm mắt cô.
Anh chị họ mặt mũi đầy máu, quỳ gối dập đầu trước ống kính, ngữ khí hoảng loạn không ngừng nói xin lỗi.
Giang Tư Trừng hình như rất hài lòng với đoạn này, trong giọng nói còn nâng cao nhấn mạnh.
"Đoạn này là tôi yêu cầu, bắt bọn họ xin lỗi cô. Hài lòng không?"
Cậu bước tới trước mặt cô, muốn nhìn phản ứng của cô, lại chỉ thấy một gương mặt trắng bệch không còn giọt máu.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt cậu bỗng tối hẳn xuống, vẻ lạnh lẽo trên mặt càng dày đặc. "Cô không thích sao?"
Dụ Vãn Linh khi vừa nhìn thấy video, còn nghi ngờ cậu cố tình dọa mình. Nhưng lúc này, từ ánh mắt và ngữ khí lộ ra ý lấy lòng của cậu mà xem, hiển nhiên không phải trò đùa.
Cô muốn miễn cưỡng nói mình rất thích, nhưng cổ họng như bị nghẹn chặt, lời dối lòng này làm thế nào cũng không thốt ra nổi.
Giang Tư Trừng vẫn luôn chờ đáp án của cô, kết quả là cô cứ cúi mắt im lặng, càng chờ sắc mặt cậu càng lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!