Chương 4: Nghi ngờ tôi? Cậu xứng à?

Vì một phen rối tung vừa rồi, Dụ Vãn Linh bị muộn giờ. Tiết tự học tối này đúng lúc do cô chủ nhiệm lên lớp.

Khi cô lếch thếch xuất hiện ở cửa lớp, toàn bộ ánh mắt đồng loạt quét sang. Cô Quan không thể dung thứ học sinh đi muộn. Cô ấy đập sách xuống bục, giọng gắt gỏng: "Sao lại muộn lâu như vậy?"

Dụ Vãn Linh cúi đầu, vắt óc nghĩ nên kiếm cớ gì đây?

Nhưng cô Quan đã phát hiện có gì đó không ổn. Cô ấy bước tới vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán cô, mảng bầm trên xương chân mày lập tức lộ ra.

Nhìn kỹ hơn vào mắt cô, tròng mắt chằng chịt tơ máu như mạng nhện.

"Em vừa đi đâu?"

Dụ Vãn Linh không muốn để cô ấy nhìn thấy bộ dạng mình.

Cô gạt tay cô Quan ra, quay mặt đi, khẽ đáp: "Em... lỡ ngã một cái."

"Lỡ ngã một cái?" Cô Quan hồ nghi nhắc lại, ánh mắt sắc lạnh quét từ đầu đến chân. Rõ ràng cô ấy không tin lời giải thích này.

Cô ấy quay sang hỏi cả lớp: "Có ai biết chuyện gì xảy ra không?"

Chuyện ầm ĩ thế này sao có thể không ai biết. Dù không tận mắt thì cũng nghe phong thanh. Nhưng ai nấy đều tỏ vẻ "không liên quan tới mình", chẳng người nào lên tiếng.

Cô Quan kéo Dụ Vãn Linh ra hành lang, hạ giọng hỏi thẳng: "Nói thật đi, có ai bắt nạt em không?"

Dụ Vãn Linh vẫn kiên trì với cái cớ kia: "Không ạ, em tự ngã."

Thấy cô không muốn nói, cô Quan không gặng nữa, tạm cho cô về lớp.

Dụ Vãn Linh tưởng thế là xong, nghĩ chắc cô ấy không thích chủ động dính vào kiểu chuyện này, rốt cuộc nạn nhân còn chẳng chịu thừa nhận, miễn là chưa có chuyện lớn thì nhắm mắt cho qua.

Nào ngờ cô Quan lại soi tới nơi tới chốn, lập tức đi dò xét, rất nhanh đã lôi được mấy đứa liên quan.

Cô vừa đặt chân tới văn phòng, Giang Tư Trừng và hai nam sinh kia cũng nối gót bước vào.

"Dụ Vãn Linh, em lại đây." Cô Quan vẫy tay.

Dụ Vãn Linh ngoan ngoãn bước tới.

"Ai đẩy em? Có phải hai đứa này không?"

"Vâng, là các bạn ấy đẩy." Dụ Vãn Linh gật đầu xác nhận.

"Người là các em đẩy, nhưng..." Giọng cô Quan bỗng đổi, ánh mắt qua lại giữa ba nam sinh, "Cô đã hỏi một số bạn về tình hình lúc đó. Các em cố ý đẩy người hai lần, lần thứ hai là do Giang Tư Trừng yêu cầu, đúng không?"

"Em yêu cầu á?" Giang Tư Trừng nhướng mày, quay đầu, như hỏi han hai nam sinh bên cạnh: "Là tôi yêu cầu à?"

Hai đứa kia vai rũ xuống, không dám nhìn cậu, lắc đầu như trống bỏi, líu ríu: "Không không không!"

Ánh mắt Giang Tư Trừng đè lên Dụ Vãn Linh. Tầm mắt chạm nhau, Dụ Vãn Linh chưa từng thấy một gương mặt nam nào đẹp đến choáng như vậy, thêm vào đó là cảm giác áp bức mãnh liệt khi cậu nhìn người khác, cô hoàn toàn đỡ không nổi ánh nhìn ấy, đành lẩn tránh, cụp mắt xuống.

Nếu hôm nay người trong cuộc không phải là Giang Tư Trừng, cô nhất định sẽ chỉ thẳng tên, nhưng khổ nỗi lại là cậu. Cô không thể làm quan hệ với Giang Tư Trừng xấu đi, thậm chí còn phải nghĩ cách kéo gần khoảng cách đôi bên.

"Giang Tư Trừng không sai khiến các bạn ấy. Cậu ấy chẳng nói gì cả, hơn nữa người đầu tiên bị đâm trúng cũng là cậu ấy."

Cô Quan liếc ba nam sinh trước mặt, hai đứa thì vênh váo khó chịu, Giang Tư Trừng lại bình thản như không. Lời Dụ Vãn Linh chẳng khơi lên gợn sóng cảm xúc nào ở cậu, trông như cậu đã quen với việc được người khác che chở, thấy cũng là chuyện thường.

Cô Quan nghiêm nghị nhắc Dụ Vãn Linh: "Đừng sợ, phải nói thật! Kẻ đứng sau xúi bẩy cũng quá đáng như kẻ ra tay! Hôm nay em bao che, sau này người ta càng tưởng em dễ bắt nạt, em biết không?!"

"Em không sợ." Dụ Vãn Linh ngẩng mặt, nhìn thẳng cô Quan, dứt khoát: "Mọi chuyện đúng như em vừa nói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!