Chương 39: Nhìn kỹ, đó là ai?

Ngày 24 là đêm Giáng Sinh, hôm ấy mọi người sẽ tặng nhau táo bình an, học sinh trong lớp cũng không ngoại lệ. Càng là người được chào đón thì số táo và quà nhỏ nhận được càng nhiều.

Dụ Vãn Linh biết bản thân mình trong lớp chẳng có mấy thiện cảm, nên vốn cũng không hy vọng gì nhiều. Nhưng rất bất ngờ, cô lại nhận được quả táo do Lâm Tiểu Lê tặng.

Để đáp lễ, buổi trưa tan học cô vội chạy đi mua táo, lúc trả tiền lại chợt nghĩ đến Giang Tư Trừng.

Dù gì thì hai người ngày nào cũng sáng tối gặp mặt, đã là ngày lễ, tiện tay tặng cậu chút lời chúc hình như cũng hợp tình hợp lý.

Thế là cô lại chọn thêm một quả táo được gói bọc tinh xảo.

Trong hộp có kèm thiệp, cần tự viết lời nhắn, cô nghĩ một lát rồi viết mấy chữ: "Chúc cậu bình an thuận lợi."

Từ hôm sinh nhật Dụ Vãn Linh trở đi, cô không còn ngồi xe của Giang Tư Trừng đi học nữa. Một là cảm thấy cứ đi nhờ mãi cũng không hay, hai là cô không muốn bị người khác bàn tán.

Mỗi lần đi chung với Giang Tư Trừng, dọc đường luôn có người nhìn chằm chằm cô, đến mức cô sắp nổi tiếng ở Nam Hoài Thực Nghiệm rồi. Dù chỉ đi một mình trong trường, sau lưng cũng có người xì xào bàn tán.

Cô không thích cảm giác ấy.

Cho nên quả táo chuẩn bị cho Giang Tư Trừng, chỉ có thể đợi về nhà rồi đưa.

Buổi tối, cô ôm theo tập bài tập và quả táo sang phòng Giang Tư Trừng, còn chưa kịp đưa thì cậu đã mở miệng hỏi trước.

"Người khác tặng à?" Ánh mắt Giang Tư Trừng lướt qua hộp quà ép dưới đề thi, giọng nói mang theo chút châm chọc: "Trong lớp có ai thầm thích cô sao?"

Dụ Vãn Linh vốn định nói đây là để tặng cậu, nhưng nghe giọng điệu có vẻ không vui, bỗng nhiên lại không dám đưa ra, đành giải thích: "Không phải không phải, là cô bạn lần trước tôi giúp đỡ ấy, cô ấy tặng. Mấy nam sinh trong lớp toàn cười tôi là mọt sách, làm gì có ai thầm thích tôi đâu?"

"Ồ... Vậy à?"

Không biết có phải ảo giác hay không, Dụ Vãn Linh cảm thấy giọng cậu dịu đi nhiều.

"Hôm nay chắc là cậu nhận được nhiều táo lắm nhỉ?"

Vừa nói cô vừa liếc qua bàn học, ngạc nhiên phát hiện trên bàn chẳng có hộp quà nào.

"Không ai tặng cả."

Nghe câu trả lời này, Dụ Vãn Linh kinh ngạc kêu "A?" một tiếng, mặt đầy vẻ không tin nổi.

"Cậu á? Không ai tặng táo ư? Không thể nào!"

Trong trường bao nhiêu nữ sinh thích cậu, theo lý thì ngày lễ thế này chắc chắn có nhiều người tặng quà chứ?

"Trước kia nhiều lắm, nhưng tôi bắt họ tự mang về vứt đi."

Nói đến đây, vẻ mặt Giang Tư Trừng đầy chán ghét: "Tôi ghét nhất người khác nhét rác cho mình, nhìn là bực. Sau này thì chẳng còn ai tặng nữa."

Nghe thấy sự chán ghét trong giọng cậu, Dụ Vãn Linh cúi đầu nhìn quả táo chưa kịp đưa, hai má lập tức nóng bừng.

Thì ra cậu rất ghét người khác tặng mấy thứ này, còn gọi thẳng là "rác rưởi".

Cô bỗng thấy may mắn vì mình chưa kịp đưa.

Vốn định thôi, coi như quả táo này là Lâm Tiểu Lê tặng mình.

Không ngờ vẫn bị con mắt tinh tường của Giang Tư Trừng phát hiện sơ hở.

"Quả này là người khác tặng cô à? Sao chữ lại do cô viết?"

Trong ánh mắt dò xét của cậu, mặt Dụ Vãn Linh càng nóng hơn, do dự một chút rồi quyết định nói thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!