Có một khởi đầu thuận lợi, Dụ Vãn Linh quyết tâm sẽ mặt dày mà tìm cậu nhiều hơn. Cô còn đặc biệt mua một quyển sổ chuyên để ghi lại các bài làm sai, tranh thủ thời gian giữa các tiết học để tổng hợp. Những bài nào cô hay mắc lỗi, cô sẽ khoanh tròn lại, để dành đem đi hỏi Giang Tư Trừng.
Tất nhiên không phải lần nào cô cũng hiểu, có khi vẫn không theo kịp được mạch suy nghĩ của cậu.
Thấy cô nghe mà ngơ ngác mù mờ, Giang Tư Trừng cũng lười phí thời gian giảng giải thêm, trực tiếp ném bút trả về trước mặt cô.
"Đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ tới mấy bài khó, kiến thức cơ bản của cô vốn dĩ đã không vững, điểm cơ bản còn chưa lấy đủ thì đừng mơ tưởng gì tới điểm câu cuối."
"Á? Vậy hả..." Dụ Vãn Linh cầm bút lên, lại ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào đề bài, nhất thời chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Nghĩ nghĩ một lúc, cô lại hỏi: "Cậu có quyển luyện đề nào hay để giới thiệu không?"
Giang Tư Trừng không nói gì, chỉ tiện tay từ giá sách lấy xuống một quyển bài tập cơ bản đưa cho cô.
Dụ Vãn Linh cầm lấy lật vài trang, phát hiện còn mới tinh, liền thấy lạ: "Cậu không làm à?"
Nghe cô hỏi, Giang Tư Trừng liếc cô một cái từ khóe mắt: "Mấy đề kiểu này na ná nhau, làm cái này chỉ tốn thời gian của tôi."
Á? Tốn thời gian? Dụ Vãn Linh lại lật thêm mấy trang, trong lòng ngờ ngợ: Chẳng lẽ quyển này không tốt sao?
Ngay sau đó, cô nghe thấy cậu bổ sung một câu: "Không hợp với tôi, nhưng hợp với cô."
Dụ Vãn Linh: "..."
Ngay từ đầu Dụ Hương Tú đã không tán thành ý tưởng này, vì bà lo lắng hai người bọn họ nam nữ đơn độc ở chung một phòng. Dù Dụ Vãn Linh nhiều lần nhấn mạnh rằng giữa cô và Giang Tư Trừng hoàn toàn không có gì, nhưng bà vẫn bất an.
Thế nên Dụ Hương Tú thường mượn cớ mang trái cây sữa đến thăm. Tần suất đột ngột ghé thăm nhiều quá, Giang Tư Trừng cũng nhìn ra dụng ý, dứt khoát mở cửa phòng để bà muốn xem thì xem.
Dụ Vãn Linh cũng đồng ý với cách làm này, dù sao mối quan hệ của hai người vốn dĩ trong sáng đường hoàng, như vậy cũng bớt cho mẹ khỏi suy nghĩ linh tinh.
Hiện tại tuy quan hệ giữa cô và Giang Tư Trừng chưa hẳn thân mật, nhưng ngoài giờ học, hầu như lúc nào họ cũng ở cạnh nhau. Thời gian này trời mưa lớn liên tục, cô đều đi xe cùng cậu để đến trường và về nhà.
Cả hai đi lại quá gần gũi, không chỉ khiến bạn bè chú ý, mà còn một lần nữa lọt vào tầm ngắm của cô giáo Quan. Buổi trưa hôm đó, lúc Dụ Vãn Linh đang xếp hàng lấy cơm trong căng tin, thì bị cô Quan gọi ra.
"Đi nào, theo cô lên lầu ăn." Cô Quan dẫn cô lên tầng hai căng tin, nơi dành riêng cho giáo viên, thỉnh thoảng mới có thầy cô đưa con cái hay học trò lên ăn cùng.
Ở đó không cần xếp hàng lâu, hai người nhanh chóng lấy xong đồ ăn rồi ngồi xuống.
Cô Quan đem hết gà đùi và thịt viên trong khay của mình gắp sang cho Dụ Vãn Linh: "Em đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn nhiều thịt vào."
Dụ Vãn Linh ngượng ngùng, vội giơ tay chắn nhẹ: "Cô Quan... em... em đủ ăn rồi..."
"Học hành cũng cần sức, phải ăn no mới được. Huống hồ các em ăn tốt thì cao lên theo chiều dọc, còn cô mà ăn nhiều thì chỉ nở chiều ngang thôi."
Dụ Vãn Linh đành nhận lấy, liên tục cảm ơn.
"Sao dạo này lúc nào gọi điện cho mẹ em cũng không liên lạc được thế? Đổi số rồi à? Lần nào cũng báo thuê bao."
Câu hỏi bất ngờ khiến Dụ Vãn Linh khựng lại. Cô nhớ tới tình trạng gần đây của Dụ Hương Tú, tuy đã không còn ý định tự tử rõ rệt, cũng chịu ra ngoài đi dạo mỗi ngày, nhưng vẫn kháng cự chuyện giao tiếp, nhiều khi chỉ nói với cô được vài câu. Việc không bắt máy chắc đơn giản là vì bà không muốn ai quấy rầy.
"Mẹ em dạo này sức khỏe không tốt, trước đó còn phải nhập viện. Giờ bà ấy thích yên tĩnh, không muốn ai làm phiền. Cô Quan, cô tìm mẹ em có việc gì sao?"
"Cũng không có gì lớn, chỉ là trước kia em học hành sa sút quá, cô định trao đổi với mẹ em xem gần đây có phải xảy ra chuyện gì không. Nhưng gọi mãi không được. May mà dạo này trạng thái của em lại khá hơn, rất tốt, phải duy trì nhé!"
Được khen, trong lòng Dụ Vãn Linh cũng thấy vui, cô hứa: "Em sẽ tiếp tục giữ phong độ này ạ!"
"Ừ... chỉ là..." Giọng cô Quan bỗng đổi hướng: "Dạo này ngày nào em cũng đi xe với Giang Tư Trừng?"
"Vì hai tuần trước mưa to liên tục, đi xe của cậu ấy tiện hơn một chút. Sau này hết mưa rồi, cậu ấy vẫn bảo em cùng đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!