Chương 36: Có mấy câu muốn hỏi

Dụ Vãn Linh đi về phía phòng của Giang Tư Trừng.

Ngoài trời mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đoàng, mây đen giăng kín bầu trời. Thời tiết tồi tệ thế này rất dễ phóng đại nỗi sợ hãi bị chôn giấu trong lòng. Dụ Vãn Linh đi trong bóng tối một mình, cảm thấy có chút rờn rợn. Cô có cảm giác mọi đồ vật xung quanh đều mọc ra mắt, đang dán chặt ánh nhìn về phía cô.

Cô tăng tốc chạy vội, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa phòng Giang Tư Trừng, vội vàng gõ cửa.

Cửa mở rất nhanh.

Trong phòng đã kéo rèm, ánh sáng rất mờ, chỉ có một chiếc đèn đang bật. Không phải đèn đầu giường, mà là đèn ở góc sofa, như thể bật ra là để dành riêng cho cô vậy.

Dụ Vãn Linh bước vào, Giang Tư Trừng trực tiếp đưa cho cô một cuốn sách giáo khoa. Trong quá trình đó, hai người chẳng nói với nhau lời nào. Tựa như mọi thứ đều đã mặc định, không cần nhiều lời.

Dụ Vãn Linh bình thường nói chuyện vốn đã chậm rãi, giọng nhẹ nhàng, khi đọc sách lại càng êm dịu hơn, giống như suối chảy róc rách, vừa trong trẻo vừa dễ chịu, khiến người ta an tâm. Đặc biệt là trong cái đêm mưa sấm rền vang như thế này, giọng cô lại càng khiến lòng người bình tĩnh hơn.

Cô đọc rất lâu, rất lâu, đến mức bản thân cũng cảm thấy khô cả miệng, cổ họng cũng rát lên, lúc này Giang Tư Trừng mới không còn động đậy, tiếng thở cũng đều đặn hơn.

Dụ Vãn Linh không kìm được phỏng đoán: Chắc là ngủ rồi nhỉ?

Cô đặt sách xuống bàn, sau đó quay lại sofa nằm xuống, quấn mình trong tấm chăn mỏng. Tấm chăn này là lúc trước cô từng ngủ lại phòng Giang Tư Trừng rồi được cậu tặng lại.

Hôm nay cô cố ý mang theo, là để tiện ngủ luôn trên sofa. Bởi vì cô không biết mình sẽ phải đọc sách đến bao giờ, mà tiếng sấm bên ngoài thực sự quá khủng khiếp, cô không dám quay lại phòng một mình.

Dù sao phòng đã bật sẵn điều hòa, thêm một cái chăn mỏng là đủ ấm. Chỉ không biết cậu có để ý việc cô không báo trước mà tự ý ngủ lại không...

Nhưng mà đã từng ngủ lại rồi, hôm nay thêm một lần nữa chắc cậu cũng không giận đâu nhỉ?

Dụ Vãn Linh bị tiếng mưa đánh thức. Cô liếc nhìn đồng hồ, lập tức vén chăn bật dậy.

Cứ mưa là cô phải dậy sớm hơn ngày thường, bởi vì phải đi bộ đến trạm tàu điện ngầm, mà trời mưa thì đường đi sẽ khó hơn, rất mất thời gian.

Cô chạy về phòng mình, nhanh chóng đánh răng rửa mặt, thay đồ xong xuôi, đang chuẩn bị đi ra cửa thì bất ngờ thấy Giang Tư Trừng.

Cậu đã mặc chỉnh tề, đang ngồi trong phòng khách chờ cô.

"Trời mưa to lắm, cùng đi nhé."

Dụ Vãn Linh hơi ngớ ra, nhưng sau đó lập tức hiểu ra, liền đi theo cậu. Cô không từ chối, vì thật lòng cô không muốn đi bộ giữa mưa gió thế này.

Ngồi trên xe, Dụ Vãn Linh bắt đầu thấy hơi bất an, cô sợ cậu nhận ra chuyện mình đã động tay vào cái hộp nhạc.

Cô muốn thăm dò xem thái độ của cậu thế nào, bèn giả vờ quan tâm hỏi: "Cái hộp nhạc đó sao tự dưng lại hỏng vậy?"

Giang Tư Thừa không nhìn cô, chỉ nhìn ra ngoài cửa xe.

"Đồ cũ thôi, dùng lâu thì hỏng. Cái hộp đó cũng hơn chục năm rồi, rơi vỡ không biết bao nhiêu lần, từ trước đã hơi khó vặn rồi."

Thấy cậu tự đưa ra "lý do", cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cô vẫn còn lo một chuyện khác.

Lo lắng trong lòng trỗi dậy, cô dè dặt hỏi tiếp: "Vậy tối cậu ngủ có sao không? Có phải khó ngủ lắm không? Tôi nhớ dì Thu từng nói cậu rất phụ thuộc vào âm thanh của cái hộp nhạc ấy mà..."

Nghe đến đó, Giang Tư Trừng mới quay đầu nhìn cô. Ánh đèn bên đường hắt lên mặt cậu, loang loáng sáng tối, khiến vẻ mặt cậu càng thêm mơ hồ khó đoán.

Cậu liếc nhìn tài xế một cái, rồi chậm rãi nói: "Tối qua ngủ rất ngon."

Tài xế còn ở đó, cậu không nói thẳng được, nhưng Dụ Vãn Linh nghe hiểu rõ ý ngoài lời. Tuy nói khéo nhưng rõ ràng cậu đã ám chỉ rằng nghe cô đọc sách rất dễ ngủ.

Hai người không ai nói gì thêm nữa, cũng đồng loạt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!