Chương 35: Có thể đọc sách cho tôi nghe không?

Dụ Vãn Linh đứng ngẩn người dưới vòi sen. Cả phòng tắm bốc hơi mù mịt, cô nhìn màn sương mà thất thần, ý nghĩ trôi về quá khứ.

Cô nhớ lại lúc mình học lớp 9, Dụ Hương Tú đã nói với cô từ rất sớm: bất kể thi tốt nghiệp cấp hai thế nào, cũng phải học lại lớp 9 thêm một năm nữa.

Khi đó cô còn chưa biết nguyên nhân thật sự, đơn thuần tưởng rằng Dụ Hương Tú muốn mình học thêm một năm để tranh thủ thi vào một trường cấp ba tốt.

Đến khi cô thi xong tốt tốt nghiệp lần thứ hai, Dụ Hương Tú lần đầu đưa cho cô hồ sơ của Giang Tư Trừng, và bảo: "Làm quen trước đi, sau này con sẽ học cùng một trường với cậu ta. Nó nhỏ hơn con hai tuổi, con thì vào tiểu học muộn một năm, cộng thêm năm nay lại lưu ban một lớp, như vậy vừa khéo thành bạn cùng khối với nó."

Lúc ấy cô mới hiểu ra, thì ra mình học lại lớp 9 là vì cậu, để trở thành bạn cùng khối với chàng trai tên "Giang Tư Trừng" này.

Cô bước đến trước gương, lấy tay lau sạch hơi nước trên mặt gương, thẫn thờ nhìn đôi mắt sưng đỏ của mình.

Từ nhỏ cô là con gái cả bị xem nhẹ nhất trong nhà, ba mẹ có bốn đứa con, tình yêu của họ phải chia làm bốn phần, còn cô chỉ có thể nhận được một chút xíu, sau này cô trở thành con gái của Dụ Hương Tú, nhưng trong lòng bà, chỉ có Dụ Linh mới là đứa con gái duy nhất.

Xem ra trên đời này chẳng ai sẽ yêu cô bằng cả tấm lòng.

Dụ Vãn Linh mở vòi nước, vốc nước lạnh dội lên mặt, cái lạnh buốt giúp cô tỉnh táo hơn một chút.

Cô âm thầm hạ quyết tâm, từ hôm nay cô sẽ tự mình yêu lấy bản thân.

Trước khi ngủ, cô vốn định dọn dẹp các quảng cáo và tin rác trong điện thoại, kết quả lại bị thông báo thời tiết trên màn hình chính thu hút sự chú ý.

"Tuần tới sẽ có mưa lớn, đi lại cố gắng tránh các khung giờ mưa to."

Cô ấn vào xem chi tiết thời tiết.

"Bước vào tiết khí Tiểu Tuyết, thời tiết dần lạnh, lượng mưa dần tăng."

Kéo xuống dưới là dự báo mười ngày tới, hai ngày nữa sẽ bắt đầu có mưa lớn, mưa liền mấy ngày, còn kèm theo sấm sét.

Sắp có mưa giông rồi sao...

Cô trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dụ Vãn Linh ngày nào cũng theo dõi sát biến động thời tiết, liên tiếp hai ngày chỉ mưa lất phất, nhưng luôn cảm thấy mưa chưa đủ lớn, cô muốn tiếp tục đợi, đợi thời tiết xấu thêm chút nữa.

Rất nhanh, cô đã đợi được ngày đó, đúng như dự báo thời tiết, tối thứ Năm đón một trận mưa như trút.

Vừa về đến nhà, cô lập tức tắm rửa nhanh, mặc một bộ đồ ngủ mùa đông.

Bình thường mặc đồ ngủ cô không mặc nội y, nhưng nghĩ lát nữa sẽ đi gặp Giang Tư Trừng, sợ phần ngực gây lúng túng nên vẫn mặc thêm một chiếc áo lót dạng áo ba lỗ mềm thoải mái bên trong.

Dụ Vãn Linh đứng trước gương kiểm tra trang phục của mình, xác định mỗi chiếc khuy ở cổ áo đều đã cài lại, như vậy vẫn chưa khiến cô yên tâm, cô còn khom người thử xem có lộ chỗ nào không, đến khi chắc chắn mình ăn mặc rất kín đáo rồi cô mới an lòng.

Mười giờ hai mươi mốt tối, một tiếng sấm rền nổ tung trên trời, đúng lúc ấy cửa phòng cũng vang lên tiếng gõ.

Nghe tiếng gõ cửa, Giang Tư Trừng cảnh giác hỏi: "Ai đó?"

"Là tôi." Là giọng của Dụ Vãn Linh.

Giang Tư Trừng khựng lại, cậu không ngờ Dụ Vãn Linh lại đột ngột tới tìm mình mà không báo trước.

Khoảnh khắc cửa phòng mở ra, một tia chớp xé toạc bầu trời, cả căn phòng được ánh chớp chiếu bừng sáng, cũng soi rõ hai người đứng hai bên cửa, mỗi người ôm một tâm sự.

Dụ Vãn Linh nhìn Giang Tư Trừng, khẽ nói rõ ý mình: "Trước đây cậu nói... sẽ thuê người chăm sóc mẹ tôi, còn sẽ mời bác sĩ tâm lý này nọ phải không? Hôm nay tôi muốn hỏi, cậu thuê 'chăm sóc' kiểu gì? Chăm sóc ra sao? Còn nữa, chi phí... tính thế nào?"

Sắc mặt Giang Tư Trừng không có mấy biểu cảm, giọng điệu cũng rất bình thản: "Đột nhiên nghĩ thông rồi? Chắc chắn sẽ ở lại chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!