Chương 31: Tôi sẽ sớm dọn đi ngay

Không ai ngờ Giang Tư Trừng lại thốt ra những lời như vậy. Mọi người có mặt đều lập tức im bặt.

Giang Tư Trừng cũng không vòng vo, nói thẳng với mọi người về các đầu việc sau này: hạng mục nào cần điều chỉnh, hạng mục nào giữ nguyên... vân vân.

Đến khi tiệc tối kết thúc, thấy cậu vẫn chưa có ý đứng dậy rời bàn, ai nấy cũng ngại không dám đi trước. Trước đây tiệc do Thu Lam chủ trì, nói xong việc chính là dùng chút đồ ăn rồi vội vã rời đi, chưa bao giờ ở lại đến hết bữa.

Giang Tư Trừng nhìn ra ai cũng muốn cáo lui, bèn phất tay cho mọi người đi trước, lúc này họ mới lần lượt đứng dậy rời đi.

Nhà ăn càng lúc càng vắng. Dụ Vãn Linh vẫn ngồi yên tại chỗ, đợi đến khi mọi người tản hết mới đứng lên.

Cô đi đến ngồi xuống bên tay cậu, trả lại chiếc USB trống.

"USB của cậu, trả lại cho cậu."

Giang Tư Trừng cụp mắt nhìn chiếc USB, lại ngước nhìn cô như đang chờ cô nói câu tiếp theo.

Nhưng đợi một lúc lâu, Dụ Vãn Linh vẫn không nói thêm gì, chỉ chờ cậu nhận lấy USB.

Cuối cùng vẫn là Giang Tư Trừng lên tiếng trước: "Cô không tò mò à? Vì sao tôi lại đưa cô một cái USB trống?"

Dụ Vãn Linh nhìn cậu, cười khổ: "Lúc mới biết đó là USB trống, tôi đúng là rất tò mò, khi đó cũng muốn hỏi cậu nhiều chuyện. Nhưng giờ tôi thấy cũng chẳng sao nữa, dù gì dì Thu cũng đã bị bắt rồi. Thời gian và sức lực của tôi có hạn, lo nổi hết đâu. Cảm xúc của mẹ tôi lại không ổn định, chỉ chăm sóc bà thôi cũng làm tôi phân tâm rất nhiều, thật sự không còn hơi sức mà tò mò những chuyện này."

Ánh mắt Giang Tư Trừng lia sang chỗ khác: "Không phải cô không có sức, mà là thấy mẹ tôi đã bị tạm giữ, lại phát hiện tôi vẫn bình an, cô thấy tạm ổn, thế là mềm lòng, không truy cứu nữa. Trước kia có người chuyền giấy nói xấu cô cũng vậy, xin lỗi qua loa là cô bỏ qua. Bao gồm cả vết thương sau lưng cô, người ta đối xử với cô như thế mà cô cũng chẳng nghĩ đến trả đũa."

Bị nói trúng, Dụ Vãn Linh cúi mắt im lặng.

Nói xong, Giang Tư Trừng lại nhìn cô: "Tính cô như vậy thật sự rất dễ bị nắm thóp... Cô biết không? Tối hôm đó, trong con hẻm đối diện trường, vì sao tôi lại mang theo vệ sĩ đi 'giải vây' cho các cô?"

Dụ Vãn Linh nghĩ nhanh một chút, cô nhớ là cậu đã nói rồi mà, sao lại hỏi nữa?

"Cậu không phải từng nói... cậu vẫn luôn chờ, muốn xem bọn tôi có mục đích gì, nên tôi nhờ cậu giúp, cậu sẽ thuận nước giong thuyền mà đồng ý sao?"

Nghe cô đáp vậy, Giang Tư Trừng khẽ cười khẩy, hỏi ngược: "Cô tưởng tôi không rũ được mấy cái đuôi đó thật à?"

Dụ Vãn Linh thoáng ngơ ngác, không hiểu ý cậu.

"Ban đầu tôi không chắc cô sẽ hợp tác với tôi, nên cố ý chọc giận mẹ tôi, khiến bà làm khó tôi ngay trước mặt tất cả các người."

"Vì thế hôm đó tôi cố tình dẫn bọn họ qua đó, còn dặn luôn nếu tôi về muộn, mẹ chắc chắn sẽ hỏi, đã hỏi thì cứ nói thật."

"Còn nhớ 'gia yến' tháng Chín không? Bà ta mắng tôi vì thành tích tụt lùi, ép tôi ăn trứng hấp. Thực ra lần đó tôi cũng cố ý thi kém. Muốn 'thi rớt' rất dễ, làm sai thêm vài câu là điểm hạ xuống ngay."

"Với người như cô, thấy cảnh đó nhất định sẽ dấy lên lòng thương hại."

Dụ Vãn Linh nhìn cậu đầy khó tin: "Ngay cả những thứ đó cũng là cậu tính trước sao?"

Cô lướt nhanh lại mấy chuyện gần đây, cảm thấy còn nhiều điểm nghi ngờ, chẳng lẽ đều do cậu làm?

"Còn vụ chụp lén kia thì sao? Cũng là cậu làm à?"

"Đúng." Cậu thẳng thừng thừa nhận.

"Tại sao?!" Dụ Vãn Linh không hiểu nổi: "Góc chụp đó rất dễ khiến mẹ tôi bị nghi ngờ! Khi ấy bọn mình đã hợp tác rồi mà? Tại sao còn làm vậy với chúng tôi?"

"Bởi với tôi, mạng của tôi là quan trọng nhất." Giang Tư Trừng nhìn về tận cùng chiếc bàn dài, ánh mắt lạnh tanh.

"Còn giữ được mạng thì mới có cơ hội thành công. Tôi không biết dì Dụ bao giờ sẽ ra tay với tôi, nhưng tôi lại phải đi tố giác mẹ mình, lỡ mẹ tôi chưa bị bắt mà dì Dụ ra tay trước thì sao? Tôi phải chia nhỏ sự chú ý của cả hai người, vậy chỉ có thể để bọn họ tự đấu với nhau trước."

"Tôi biết tính mẹ tôi, nếu bà ta biết dì Dụ có tâm cơ mà tiếp cận, bà ta nhất định sẽ trực tiếp đến tìm dì ấy. Lúc này dì Dụ chắc chắn không rảnh để liên hệ người khác nhằm hạ thủ với tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!