Chương 30: Còn máu lạnh hơn cả ba con

Ban đầu Dụ Vãn Linh còn không tin. Cô nghĩ có thể là cắm nhầm cổng USB, hoặc mở sai cách.

Cô khẩn thiết xin các chú công an kiểm tra lại, xác nhận xem có phải bị nhiễm virus hay gặp lỗi gì không.

Kết quả sau nhiều lần xác nhận lại với cảnh sát, cuối cùng cô cũng buộc phải chấp nhận sự thật rằng Giang Tư Trừng thực sự đưa cho cô một chiếc USB rỗng.

Cô không hiểu, cậu đưa mình cái USB trống này để làm gì? Là thử lòng à? Hay là ngay từ đầu cậu đã không hề có ý định hợp tác với mình?

Nghĩ tới khả năng thứ hai, Dụ Vãn Linh lại nhớ tới chuyện hôm nay Giang Tư Trừng không đến trường, cộng thêm mẹ cô cũng vẫn còn ở nhà... Trong đầu cô vẽ ra hàng loạt khả năng, càng nghĩ càng lo, vừa ra khỏi ga tàu điện ngầm liền cắm đầu chạy thục mạng về nhà họ Giang.

Thở không ra hơi mà lao vào nhà, vừa vào đến đại sảnh thì đụng ngay Giang Tư Trừng.

Cậu đang ngồi một mình trên chiếc ghế chủ vị, vị trí mà bình thường chỉ có Thu Lam ngồi.

Cậu không mặc đồng phục, thay bằng áo khoác bomber màu đen tuyền.

Đại sảnh rộng lớn chỉ bật duy nhất một chiếc đèn góc sofa, ánh sáng lạnh u ám. Cả căn phòng như được phủ bởi một lớp bóng tối mơ hồ, khiến không khí có phần quỷ dị.

Tóc đen, quần áo đen, cả căn phòng tối, khiến hình dáng cậu như hòa tan vào bóng đêm.

Chiếc đèn duy nhất kia đặt chếch bên ghế sofa chủ vị, ánh sáng lạnh lẽo chiếu nghiêng xuống gương mặt cậu, nửa sáng nửa tối, đường nét rõ ràng nhưng lại càng tăng thêm cảm giác xa cách.

Nghe tiếng bước chân cô bước vào, Giang Tư Trừng chỉ liếc cô một cái bằng khóe mắt.

Trong lòng Dụ Vãn Linh đầy nghi vấn, định bụng hỏi hết cho ra lẽ. Nhưng chưa kịp mở miệng thì cánh cửa đại sảnh bị ai đó mạnh tay đẩy bật ra, cánh cửa va mạnh vào tường, phát ra tiếng "rầm" đanh sắc khiến cô giật mình rụt cổ.

Gió lạnh đêm đông ào vào, cuốn sạch hơi ấm trong phòng. Thu Lam sải bước tiến vào trong tiếng gió rít, gót giày cao gõ xuống nền gạch men như từng nhát dao đâm vào màng tai.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, Dụ Vãn Linh cuối cùng cũng thấy rõ, ánh mắt Thu Lam từ đầu đến cuối găm chặt vào Giang Tư Trừng, ánh mắt kia ác liệt đến mức như muốn xé xác người ta ra.

Thấy tình hình không ổn, Dụ Vãn Linh vội bước lên chắn trước Giang Tư Trừng, nhưng Thu Lam căn bản không thèm để cô vào mắt, không thèm liếc một cái, dùng sức kéo mạnh cô qua một bên, khiến cô loạng choạng ngã dúi vào ghế sofa.

Cô vội đỡ kính, định đứng dậy, thì Thu Lam đã cởi áo khoác vứt sang một bên, xắn tay áo, với tay cầm lấy một chiếc ly thủy tinh trên bàn.

Đến khi Dụ Vãn Linh lồm cồm đứng lên được thì chiếc ly đã bị đập thẳng lên trán của Giang Tư Trừng.

Thu Lam ra tay cực mạnh, khiến khuôn mặt Giang Tư Trừng nghiêng hẳn sang một bên, cậu cau mày vì đau, nhưng vẫn lạnh lùng đứng dậy, đối mặt trực tiếp với bà ta.

"Đồ ăn cháo đá bát!" Thu Lam kích động mắng lớn, từng chữ từng tiếng cao vút, giọng the thé chói tai: "Từ nhỏ tới lớn, mẹ có khi nào bạc đãi con?! Mẹ mang thai con là bỏ hết mọi phim ảnh, chỉ để tự mình nuôi dạy con! Con nhìn mấy minh tinh khác mà xem! Ai chẳng đẻ xong là vứt cho ông bà hay bảo mẫu trông? Nhưng còn mẹ thì sao? Mấy tiết học kỹ năng làm cha mẹ, mấy buổi họp phụ huynh... mẹ có thiếu buổi nào không?!"

"Con học cái gì, mẹ cũng mời giáo viên tốt nhất. Con tham gia hoạt động gì, mẹ đều lo trước mọi quan hệ! Nếu mẹ không nghiêm khắc, không dốc hết tài nguyên, con có được như bây giờ không?!"

Giang Tư Trừng không đáp, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Sự im lặng ấy càng khiến Thu Lam tức giận. Bà ta vớ luôn một chiếc đĩa trà ném về phía cậu, giọng càng lúc càng sắc: "Nói gì đi chứ?! Câm rồi hả?!"

Máu từ trán Giang Tư Trừng bắt đầu rỉ xuống, nhưng cậu vẫn mím môi im lặng.

Thu Lam không nhịn được nữa, xông lên túm lấy cổ áo cậu, nghiến răng nghiến lợi: "Con không hiểu mẹ khổ tâm thế nào đâu! Nếu con không đủ mạnh, người khác sẽ bắt nạt con! Còn nhớ những video trong tầng hầm không?! Đó là kết cục của kẻ yếu! Còn nhớ anh trai của con không? Lúc đó ba con vì yếu đuối nên mới bị dẫm lên đầu đấy!"

"Còn con, tại sao từ nhỏ tới lớn sống yên ổn? Vì không ai dám động vào người có ba như vậy!"

Nói đến đây, tay bà ta trượt lên, siết lấy cổ cậu, ánh mắt hung tợn: "Con tưởng mẹ nổi tiếng nhiều năm nay chỉ dựa vào nhan sắc với vận may thôi à? Con còn quá trẻ, không hiểu được đâu! Mẹ đã từng trải qua những gì... con không tưởng tượng nổi đâu..."

"Bà từng trải qua gì, tôi không quan tâm." Giang Tư Trừng rốt cuộc cũng mở miệng, cắt ngang lời bà ta, giọng dửng dưng lạnh lẽo, ngẩng mắt nhìn thẳng bà ta: "Bà nói xong chưa?"

Sự lạnh nhạt của cậu khiến biểu cảm của Thu Lam đóng băng tại chỗ. Bà ta như bị ai đẩy mạnh một cú, lùi lại mấy bước, ánh mắt dần trở nên hoảng loạn.

Nhìn đứa con ruột mình nuôi lớn, bà ta lẩm bẩm như thể nhìn thấy quái vật: "Con còn tàn nhẫn hơn cả ba con... đúng là đồ vong ân phụ nghĩa... vừa ăn tài nguyên mẹ dâng tới miệng, vừa tìm cách lật mẹ xuống địa ngục... Con lớn rồi, mọc cánh rồi, muốn tống mẹ vô tù cho xong đúng không..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!