Chương 3: Học sinh ngoan, nho nhã

Lớp 1 và lớp 20, một ở toà A, một ở toà B. Hai dãy giảng đường đối diện nhau, hai bên có hành lang nối thông.

Giờ tan học giống hệt nhau, vậy mà cô và Giang Tư Trừng chưa từng chạm mặt. Rõ ràng là ở cùng một căn nhà, học cùng một trường, thế mà Dụ Vãn Linh vẫn chưa thấy cậu lần nào. Bởi Giang Tư Trừng không ở ký túc, cũng không ăn cơm ở trường. Đi học và về nhà đều có người đưa đón riêng, căn bản không có cơ hội gặp.

Dụ Vãn Linh biết nhà họ Giang nâng niu cậu cẩn thận như thế là có nguyên do. Bởi vì hai mươi năm trước, bố Giang từng mất một đứa con. Ông và vợ cũ từng có một cậu con trai lớn, nhưng khi còn rất nhỏ đã bị bắt cóc tống tiền. Vợ cũ của ông lập tức chọn báo cảnh sát, hành động ấy chọc giận bọn bắt cóc, chúng đã ra tay sát hại con tin một cách cực kỳ tàn nhẫn.

Hai mươi năm trước, bắt cóc hoành hành, thiết bị giám sát cũng chưa phát triển, việc truy xét thủ phạm không kịp thời. Sau khi đứa trẻ bị hại, cảnh sát lục soát kiểu "trải thảm" suốt một tuần mới miễn cưỡng thu nhặt đủ phần thi thể.

Bài học đau đớn ấy khiến bố Giang coi trọng cậu con út Giang Tư Trừng vô cùng, ra ngoài đều phải có vệ sĩ kèm, nghìn lần thận trọng, vạn lần cẩn thận, rốt cuộc cũng để cậu bình an lớn đến mười bảy tuổi.

Chính vì bảo vệ quá kỹ nên dù Dụ Vãn Linh đã ở sát cạnh cậu đến thế vẫn chẳng có cơ hội gặp.

Vốn còn trông mong lên trường sẽ dễ gặp hơn, giờ xem ra ở trường cũng khó mà quen biết. Nhưng thứ Hai tuần tới vẫn có một cơ hội đáng để nắm.

Tuần sau sẽ có đại hội động viên ôn thi đại học, toàn thể thầy trò khối 12 đều phải tham dự.

Đại hội tổ chức ở lễ đường, lễ đường chỉ có một cửa lớn, cô đứng chờ trước cửa, kiểu gì cũng nhìn thấy cậu chứ?

Đến tối thứ Hai, Dụ Vãn Linh vừa ăn vừa lấn cấn, lỡ gặp rồi thì mở lời thế nào.

Nghĩ nghĩ, lúc hoàn hồn lại thì món trong khay đã sạch veo, cô đứng dậy mang khay đi, đúng khoảnh khắc đứng lên ấy, bất ngờ trông thấy Giang Tư Trừng.

Tuy chưa từng thấy ảnh chụp chính diện, nhưng ngay cái nhìn đầu tiên từ xa, cô chắc nịch, đó chính là Giang Tư Trừng.

Bởi cậu quá giống Thu Lam, cùng một gương mặt khiến người ta phải xiêu lòng.

Mẹ cậu, Thu Lam, là đại mỹ nhân đẹp từ bé. Thật ra gia cảnh Thu Lam không tốt, cũng chẳng học hành đến nơi đến chốn.

Hơn hai mươi năm trước, giới nghệ sĩ chưa bão hoà như bây giờ, khi ấy còn có "ông bầu" ra đường tìm gương mặt mới đóng phim, Thu Lam là vì đẹp quá mức nên lọt vào mắt xanh.

Được phát hiện xong, bà ta tham gia một bộ phim bi kịch, đóng vai nữ chính lúc nhỏ. Dẫu diễn còn non, nhưng dáng vẻ mưa sa gió giật tội nghiệp của bà ta trong phim đã làm không ít khán giả rơi lệ, để lại ấn tượng rất sâu.

Từ đó, bà ta bước vào nghề với tư cách sao nhí, đóng không ít tác phẩm.

Thời ấy không thịnh hành thẩm mỹ "trắng

-non

-gầy", các minh tinh đều mày rậm môi đỏ. Thu Lam dù cũng là phong cách "trưởng thành, chín chắn" mày rậm môi đỏ, nhưng sắc đẹp của bà ta vẫn có thể đè bẹp cả một rừng hoa hậu.

Bởi bà ta đẹp đến yêu mị, đẹp đến câu hồn đoạt phách, bất cứ nữ minh tinh nào đứng cạnh cũng phải lu mờ.

Còn con trai bà ta

- Giang Tư Trừng

- lại kế thừa trọn vẹn nhan sắc ấy, thậm chí còn tăng thêm vài phần anh khí.

Giống Thu Lam thì cũng chẳng có gì lạ, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, nhưng điều khiến Dụ Vãn Linh đảo lộn nhận thức lại là hình tượng và cử chỉ của cậu.

Do ảnh hưởng từ bài báo "đứa trẻ có vấn đề", Dụ Vãn Linh luôn ôm định kiến về cậu. Cô tưởng "đứa trẻ có vấn đề" lớn lên sẽ thành công tử bột, thiếu niên bất lương. Cô từng gặp nhiều dạng bất lương, hoặc nhuộm tóc hoặc xăm mình, mê xe phân khối lớn quậy ngầu, quần áo không chịu mặc cho chỉnh tề, nhất định phải nửa khoác nửa mặc, toát ra cái vẻ lấc cấc.

Nhưng Giang Tư Trừng hoàn toàn không phải kiểu đó. Cậu trông đúng chuẩn một học sinh ngoan, nề nếp, nho nhã tử tế. Tóc đen mướt, cắt gọn gàng, từ đầu đến chân đều đúng quy củ, đồng phục mặc chuẩn, khoá kéo lên đến ngang xương quai xanh, cổ áo gấp phẳng phiu.

Dụ Vãn Linh không ngờ lại gặp cậu ở căn

-tin. Vì ba bữa của cậu đều ăn đồ ở nhà, buổi tối có người lái xe mang đến, rồi cậu ra xe ăn luôn.

Nhưng nghĩ kỹ thì, đại hội động viên tối nay bắt đầu lúc sáu rưỡi, nếu ra ngoài ăn chắc chắn không kịp, đành ăn tạm trong căn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!