Chương 26: Tất cả cược hết lên người tôi

Dụ Vãn Linh không dám mở miệng, sợ Giang Tư Trừng lại giở trò gài bẫy cô lần nữa.

Cái dáng vẻ sợ không dám thừa nhận của cô hoàn toàn không khiến Giang Tư Trừng bất ngờ.

Cậu thẳng thừng nói luôn: "Tôi đã cho người điều tra toàn bộ đám ứng tuyển đợt này từ lâu rồi, dì Dụ là người khả nghi nhất. Hồ sơ của mọi người tôi đã động tay động chân, nên mẹ tôi mới không sinh nghi."

"Dì Dụ năng lực tạm được, bình thường ít nói, không gây chuyện, nhưng mẹ tôi căn bản không ưa dì ấy."

"Dù sao dì ấy còn phải dắt theo cái đuôi vướng víu như cô, chuyển hẳn vào sống chung, nên mẹ tôi hoàn toàn không định đưa dì Dụ vào danh sách cuối."

Dụ Vãn Linh bỗng nhớ lại hôm ký hợp đồng, Thu Lam từng lướt qua nói một câu: ngoài mẹ cô ra, Giang Tư Trừng chẳng hài lòng ai trong các ứng viên, chỉ có món ăn mẹ cô nấu là hợp khẩu vị cậu, nên mới chọn mẹ cô...

Hồi đó cô đã thấy có gì đó lạ lạ, nhưng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng do năng lực cùng với chút may mắn.

Ai ngờ thì ra là do cậu giở trò sau lưng!

"Thì ra... lúc đó cậu đã biết rõ mục đích của bọn tôi rồi sao...?"

"Không hẳn. Khi đó tôi chỉ nghi hai người vào nhà tôi có dụng ý không thuần, nhưng không rõ rốt cuộc là vì cái gì. Có điều..."

Giang Tư Trừng cười khẩy: "Đoán cũng đoán được, chắc chắn có liên quan đến mẹ tôi thôi. Bà ta làm bao nhiêu chuyện thất đức như thế, người căm ghét cũng không ít."

"Sau đó tôi nghĩ cứ quan sát đã. Nếu hai người thật sự có mưu đồ, kiểu gì cũng chủ động tiếp cận tôi. Kết quả đúng như tôi đoán, cô chủ động bắt chuyện với tôi."

Cậu như nhớ lại cái cảnh ngớ ngẩn ngày hôm đó, lắc đầu cười khinh một tiếng: "Cách bắt chuyện của cô thực sự ngu hết biết. Vừa ngu lại vừa lúng túng. Nhưng tôi khi đó chưa hiểu rõ cô, không biết cô là đang diễn heo ăn thịt hổ, hay thật sự ngu như vậy, nên mới muốn thử tiếp."

"Nên khi cô bị người ta chuyền giấy mắng chửi, tôi mới nhận lời giúp, đơn giản là muốn xem nếu cho cô cơ hội, cô sẽ xử lý thế nào. Nhưng mà cô làm tôi thất vọng quá rồi, vừa mềm yếu vừa không quyết đoán, chẳng có tí sắc bén nào cả."

"Sau đó tôi còn bị vu oan là chủ mưu đứng sau chuyện chuyền giấy mắng cô, tôi không phủ nhận là cố tình để xem cô có giận không, có dám trả đũa không. Ai ngờ cô mềm nhũn một cái là xẹp xuống."

"Nhìn bộ dạng ngốc nghếch đó của cô, tôi suýt nữa đã bảo mẹ tôi đuổi hai người rồi. Ai ngờ..."

Cậu dừng lại, ánh mắt mang theo vẻ giễu cợt: "Cô đoán xem, tôi thấy gì?"

Dụ Vãn Linh lục lọi ký ức, nhớ lại tình huống khi ấy cô đang thu dọn sách vở, rồi...

Hình như bị cậu nhìn thấy vết thương sau lưng.

"Cậu... cậu thấy được vết thương của tôi?"

"Ừ." Giang Tư Trừng bình tĩnh nhìn cô, nói rất nghiêm túc: "Lúc đó tôi nhận ra, thì ra cô cũng từng đau đớn, chúng ta có lẽ là cùng một loại người."

"Cùng một loại..." Dụ Vãn Linh không tin được, cậu lại nghĩ như vậy? Cô thì không cảm thấy họ giống nhau chút nào. Nhưng giờ không phải lúc tranh luận chuyện đó, thứ cô băn khoăn hơn là vì sao rõ ràng cậu đã biết từ sớm, nhưng vẫn cứ để mọi chuyện tiếp diễn.

"Vậy sau đó thì sao? Cậu biết rõ chúng tôi không có ý tốt, sao vẫn lần nào cũng giúp đỡ? Hay là cậu thực sự nghĩ bọn tôi là 'đồng loại' nên mới mặc kệ cho tôi lợi dụng cậu lần này tới lần khác?"

"Cô tự tin quá rồi." Giang Tư Trừng liếc cô, ánh mắt khinh bỉ như đang bảo "tự luyến vừa thôi", sau đó mới nói tiếp: "Tôi biết các người không đơn giản, nhưng tôi không biết mục đích cuối cùng là gì. Thấy cô bắt đầu chủ động nhờ vả, tôi liền thuận nước đẩy thuyền, xem cô định giở trò gì. Ai ngờ các người làm việc chậm như rùa, rào trước đón sau mãi chẳng dám ra tay."

"Đúng lúc cô dùng chuyện dị ứng để thăm dò tôi, tôi cũng chẳng muốn chờ thêm nữa, nên mới thẳng thừng hỏi luôn: Cô rốt cuộc muốn gì."

Dụ Vãn Linh nhớ lại, đúng là lúc đó cô trả lời "tôi vẫn chưa nghĩ ra".

Cô cười khổ: "Thật ra lúc đó tôi cũng chẳng biết tiếp theo nên làm gì."

"Nhìn ra rồi." Giang Tư Trừng gật đầu: "Tôi lúc đó cũng chẳng ngờ cô thực sự không rõ. Nhưng biểu cảm của cô lại chẳng giống đang nói dối, nên tôi bèn lấy cớ là biết ơn chuyện cô liều lĩnh ăn trộm chìa khóa, để bảo là 'cô cứ nghĩ kỹ rồi nói tôi biết'. Thật ra là để tiếp tục quan sát thêm."

"Nói tới đây..." Giang Tư Trừng chợt nheo mắt cười: "Tôi thật lòng phải cảm ơn cô vì sự liều mạng lúc đó."

Dụ Vãn Linh tưởng cậu nói thật, đang định khách sáo "Không cần cảm ơn", thì một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!