Dụ Vãn Linh chỉ có thể chạy đuổi theo cậu bé không ngừng, vừa mệt xác vừa mệt tâm, sớm đã chẳng còn tâm trí nghe lỏm nữa, chỉ cầu cái "nhiệm vụ" này mau mau kết thúc.
Mãi đến khi hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, buổi trà chiều của Thu Lam và nữ minh tinh kia mới tản đi, cô mới thở phào một hơi.
Vừa vào biệt thự, Dụ Vãn Linh nghĩ ngay phải chuẩn bị cơm tối, liền chạy thẳng vào bếp tìm xem mẹ mình đang bận gì.
"Mẹ, tối nay ăn sủi cảo hả?"
"Vãn Linh, con đến vừa đúng lúc..." Dụ Hương Tú gọi cô lại, "Con trộn nhân đi, mẹ đi cán vỏ. Tối nay chỉ có Giang Tư Trừng ở nhà ăn thôi, phải luộc sớm một chút, rồi còn phải để nguội đã."
Dụ Vãn Linh nghe lời bước tới giúp, vừa làm vừa hỏi: "Ba của Giang Tư Trừng với dì Thu Lam đâu ạ? Họ không ăn ở nhà sao?"
"Không."
"Ồ..." Dụ Vãn Linh vừa làm vừa để tâm trôi đi chỗ khác. Trong lòng cô không khỏi thắc mắc: sao Giang Tư Trừng chẳng hứng thú với đồ ăn nào, vậy mà lại đặc biệt thích sủi cảo?
Nghĩ vậy, Dụ Vãn Linh nhỏ giọng bảo mẹ: "Mẹ... để con chuẩn bị cho, mẹ giúp con nhắn lại với cậu ta một câu..."
Lần này cô chẳng có ý đồ gì khác, chỉ đơn giản muốn nhờ mẹ chuyển lời xin lỗi.
Hình ảnh Giang Tư Trừng quỳ dập đầu trước mặt Thu Lam cứ mãi quanh quẩn trong đầu, khiến cô áy náy không thôi.
Cô biết rõ, hôm đó mình đúng là đã nảy sinh ý định lợi dụng Giang Tư Trừng. Nếu không phải vì đến tìm mình, cậu cũng sẽ không bị Thu Lam trừng phạt.
Thế mà cô chẳng ngờ, lúc ăn tối, điện thoại lại bất ngờ hiện tin nhắn WeChat của Giang Tư Trừng.
[Cô thật sự muốn xin lỗi à? Vậy thì qua đây nói thẳng với tôi.]
—
Cửa nhà ăn nhỏ là loại kéo, vừa khẽ đẩy đã vang lên âm thanh ma sát khe khẽ, tuy không lớn nhưng trong không gian yên tĩnh lại nghe vô cùng chói tai.
Vừa mở hé một khe, Dụ Vãn Linh liền thấy Giang Tư Trừng ngồi ngay ngắn bên bàn ăn.
Vừa thấy cô, khóe môi cậu khẽ nhếch, lễ phép cười một cái, rồi gọi cô lại ngồi.
Dụ Vãn Linh liếc chỗ cậu chỉ, lại là cái ghế đối diện ngay dưới luồng đèn rọi.
Ngón tay cô siết chặt lấy tay nắm cửa, mỗi lần cánh cửa mở rộng thêm một tấc, ánh sáng trắng kia lại như đèn truy quang, xâm chiếm từng chút bóng tối nơi cô đang nấp.
Khoảng bàn ghế chật hẹp ấy, vào giờ phút này như một sân khấu được dàn dựng kỹ lưỡng, ánh đèn, khán đài, chỉ còn thiếu diễn viên chính là cô bước ra biểu diễn.
Cô đành bước tới ngồi xuống, khẽ nói lời xin lỗi: "Hôm đó... xin lỗi cậu... Nếu sớm biết mẹ cậu sẽ đối xử với cậu như vậy... tôi nhất định sẽ không nhờ cậu đến tìm tôi đâu."
Giang Tư Trừng như chẳng mấy để tâm, chỉ nhàn nhạt cười, rồi chuyển đề tài: "Cô làm sủi cảo ăn cũng được đấy."
Vừa nghe câu này, tim Dụ Vãn Linh khựng lại, sao cậu biết là cô làm?
Bát sủi cảo đúng là do cô chuẩn bị, nhưng lần này cô không hề có ý gì khác, cũng chẳng định nói ra.
Huống chi mấy hôm trước vừa bị Thu Lam bắt gặp cô với Giang Tư Trừng có liên lạc, giờ cô càng không muốn tự đâm đầu vào họng súng. Nghĩ tới nghĩ lui, cô mới quyết định nhờ mẹ chuyển lời xin lỗi, tránh né cho an toàn.
Chẳng lẽ là mẹ nói cho cậu?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị cô phủ định, mẹ cô không phải người lắm miệng như vậy.
Trong lúc đầu óc cô xoay vòng, đối diện, Giang Tư Trừng tiếp tục truy vấn: "Học ai vậy?"
"Tất nhiên là học mẹ tôi rồi..." Dụ Vãn Linh buột miệng. Cha mẹ ruột cô vốn mở quán sủi cảo, tay nghề ngon có tiếng ở huyện Tấn Xuyên, vì vậy cô cũng học được không ít bí quyết gia truyền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!