Dụ Hương Tú cầm bản hợp đồng đã ký, hai tay đưa cho Thu Lam, ra hiệu mời bà ta xem qua.
Thu Lam chỉ liếc vài trang rồi gập lại. Ngón tay bà ta vuốt nhẹ trên bìa, móng sơn đỏ rực nổi bật trên nền giấy trắng như tuyết.
"Xưng hô với cô thế nào nhỉ?"
"Bà Giang, cứ gọi thẳng tên tôi là được." Dụ Hương Tú cung kính đáp.
Thu Lam bông đùa: "Gọi thẳng tên nghe xa cách quá. Tôi thấy chị lớn hơn tôi hai tuổi, vậy tôi gọi chị là chị Hương Tú nhé!"
Dụ Hương Tú gật đầu: "Vâng, thưa bà Giang."
"Đừng câu nệ quá. Tôi không thích kiểu đối xử lạnh tanh, vô vị lắm. Mọi người tụ lại với nhau cũng là cái duyên, đúng không?"
Dụ Hương Tú vẫn lễ độ gật đầu, khách khí: "Vâng ạ."
"Được rồi, tôi dẫn chị làm quen với bếp. Dụng cụ cần dùng nhiều lắm, phải mất chút thời gian mới quen." Thu Lam đứng dậy, khẽ vuốt chiếc váy nhung rồi dẫn hai mẹ con ra bếp.
Thu Lam bước đi uyển chuyển, là phụ nữ mà Dụ Vãn Linh vẫn không dời mắt nổi khi đi sau lưngbả ta.
Đến gần mới thấy, người thật còn phong tình bội phần so với trên tivi.
Da trắng đến chói mắt, tỉ lệ eo hông quá đỗi hút mắt, cơ thể như một món tác phẩm hoàn mỹ do bậc thầy thủ công gọt giũa.
Ba người rời phòng tiếp khách, băng qua một phòng khách lớn.
Căn phòng trang H**ng X* hoa, một mảng tường gần như kín đặc giấy khen, huy chương.
Dụ Vãn Linh nhìn kỹ, toàn là các loại vinh dự từ những cuộc thi trong và ngoài nước.
Ở góc rẽ còn có một tủ kính trong veo, ánh đèn trong tủ hắt ra quầng sáng dịu, những chiếc cúp trong luồng sáng tối đan xen lấp loáng rực rỡ.
Chưa từng thấy ai gom nổi nhiều giải thưởng như vậy, hàng dài vinh quang trước mắt khiến cô trố mắt, trong lòng cũng thoáng ghen tị.
Ghen tị vì cậu ta tuổi còn nhỏ mà đã có trải nghiệm rực rỡ đến thế.
Chân vẫn bước, đầu cô lại ngoái nhìn, vừa đi vừa ngắm.
"À phải rồi..." Thu Lam nhắc: "Đồ của Tiểu Trừng đừng đụng vào, tuyệt đối không được chạm. Nó cực kỳ ghét người khác động đến đồ của nó. Tính nó bướng lắm, lỡ chạm vào thứ nó thích, mà nó nổi giận thì ngay cả tôi còn chẳng làm gì được."
Hai mẹ con Dụ Hương Tú gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Đến bếp, Thu Lam dặn dò rất chi tiết đầu việc của Dụ Hương Tú, Dụ Vãn Linh đứng cạnh lặng lẽ nghe. Cô nhận ra đa phần việc Thu Lam dặn đều xoay quanh Giang Tư Trừng, ví như:
"Ba bữa phải chuẩn giờ, chuẩn chỗ. Tiểu Trừng dạ dày không tốt, lệch giờ là dễ đau ngay."
"Đợt hè nó có khá nhiều lớp thể năng, trước khi nó về nhớ chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt."
"Tôi sẽ gửi thời khóa biểu gần đây của nó cho chị, nhất định phải căn theo giờ của nó mà chuẩn bị bữa. Tính nó hơi kỳ quặc, không có cơm thì nó cũng chẳng đi tìm, nhịn đói cả ngày vẫn chịu."
"Còn cái này..." Thu Lam lấy ra một gói thuốc bắc, đặc biệt nhấn mạnh: "Đây là thuốc nó phải uống mỗi ngày. Sắc xong thì báo tôi. Thuốc này để tôi bưng cho nó uống. Nó ghét uống thuốc, không có tôi trông là nó lén đổ đi ngay."
Dụ Hương Tú mở gói thuốc, ngắm kỹ, còn nhăn mũi ngửi mùi, ngập ngừng hỏi: "Cái này... đều là thuốc kiện tỳ vị, tiêu tích, k*ch th*ch ăn ngon phải không ạ?"
Ánh mắt Thu Lam thoáng tán thưởng: "Chị giỏi ghê, ngửi một cái là biết bài thuốc gì."
Rồi bà ta thở dài: "Từ nhỏ nó đã biếng ăn, cái gì cũng không thích. Cảm giác như với ăn uống nó chẳng có hứng thú gì. Có thể do tỳ vị kém quá, tôi mới tìm lão trung y kê đơn điều bổ cho nó."
Nhắc tới con trai Giang Tư Trừng, Thu Lam chẳng còn chút dáng vẻ ngôi sao, y như mọi bà mẹ ngoài kia, có thể lải nhải mãi không dứt: "Haiz... ngoài chuyện đó, nó cũng ngủ không yên, có lúc mất ngủ. Nên tôi thích sắp cho nó học mấy lớp vận động vào ngày nghỉ, cho nó vận động ra mồ hôi, mệt rã rời thì tối kiểu gì cũng ngủ ngon. Trẻ con bây giờ điều kiện sống tốt quá, ý chí kém, mỏng manh lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!