Ánh mắt của Giang Tư Trừng khiến cô hơi hoảng.
Sợ cậu nghi ngờ, Dụ Vãn Linh bèn nghiêm mặt lớn tiếng nhắc lại với Hứa Thư Bân: "Tôi đã nói là không phải! Tôi tên là Dụ Vãn Linh! Cậu thật sự nhận nhầm người rồi."
Hứa Thư Bân nheo mắt nhìn chằm chằm vào mặt cô, như đang nghĩ tại sao cô không chịu nhận.
Dụ Vãn Linh sợ Giang Tư Trừng nghe được thêm gì nữa, vội vàng bước nhanh sang bên cạnh, Hứa Thư Bân cũng theo sau, còn tự cho là thông minh mà nói: "Có phải cậu thích Giang Tư Trừng, nên không muốn để cậu ta biết cậu là từ nông thôn lên không?"
Dụ Vãn Linh liếc nhanh một cái về phía Giang Tư Trừng, thấy cậu đã quay người rời đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức làm lơ Hứa Thư Bân.
Cô không muốn tiếp tục nói chuyện với cậu ta, trong đầu chỉ mong mau chóng cắt đuôi.
Đi được một đoạn, cô bỗng tăng tốc chạy về phía tòa giảng đường, bỏ lại Hứa Thư Bân một đoạn rất xa.
Tuy tạm thời cắt được đuôi, nhưng trong lòng cô vẫn bất an, không biết Giang Tư Trừng có nghe thấy không, nếu có nghe thì nghe được bao nhiêu?
Dụ Vãn Linh kể chuyện ngày nào cũng đi học – tan học chung với Giang Tư Trừng cho Dụ Hương Tú nghe.
"Cậu ta thật sự không từ chối con à?"
"Không có..." Dụ Vãn Linh lắc đầu, "Mẹ, tiếp theo phải làm gì ạ?"
"Chưa vội, con cứ tiếp tục đi cùng cậu ta. Chỉ cần cậu ta không từ chối, con cứ theo sát."
Thật ra, Dụ Vãn Linh bắt đầu mất kiên nhẫn.
Mục tiêu không rõ ràng khiến cô chẳng biết mình phải cố gắng theo hướng nào. Đặc biệt là bây giờ còn đụng phải người quen từ quê lên, khiến lòng cô càng thêm bất ổn.
Nghe xong lời Dụ Hương Tú, tâm trạng bị đè nén bấy lâu của cô chợt dâng lên, giọng nói xen lẫn bực bội và nôn nóng, cô không nhịn được bật ra: "Tại sao lại phải cực khổ tiếp cận Giang Tư Trừng đến vậy? Hồi đó người hại chị Dụ Linh chẳng phải là Thu Lam sao? Nếu thật sự là bà ta, vậy sao chúng ta không trả thù thẳng tay?!"
Dụ Hương Tú chưa bao giờ nói nguyên nhân Dụ Linh phát điên, nhưng Dụ Vãn Linh không ngu, cô đã mơ hồ đoán được chuyện của Dụ Linh chắc chắn có liên quan đến Thu Lam.
Từ khi được Dụ Hương Tú nhận nuôi, cứ mỗi lần trên TV chiếu phim Thu Lam đóng, Dụ Hương Tú lại lập tức đổi kênh với vẻ mặt giận dữ, có lúc còn không kìm được cảm xúc mà ôm di ảnh của Dụ Linh ngồi khóc nức nở.
Bà còn cấm tiệt Dụ Vãn Linh theo đuổi thần tượng, dặn đi dặn lại: "Có những minh tinh chỉ biết giả vờ làm người tốt trên TV, chứ thật ra nhân phẩm thối nát từ trong xương."
Nghĩ lại việc chị mình từng học biểu diễn, Dụ Vãn Linh ngờ rằng chị từng có qua lại với Thu Lam.
Vừa nhắc đến Dụ Linh, vẻ mặt Dụ Hương Tú trở nên đau đớn: "Con nhìn xem Thu Lam dạy dỗ Giang Tư Trừng kiểu gì đi... còn cả mấy đoạn video trong tầng hầm... Bà ta không đơn giản đâu, đã làm ra rất nhiều chuyện mà con không thể tưởng tượng nổi..."
Bà nhẹ nhàng ôm chặt lấy Dụ Vãn Linh, khẽ nói: "Bây giờ con chưa thể biết nhiều được. Đợi đến khi thời cơ thích hợp, mẹ sẽ nói hết cho con biết."
Dụ Vãn Linh dựa vào lòng bà, thở dài, bất giác lại trôi vào dòng hồi ức.
Hồi cấp hai, trong kỳ thi cuối kỳ có đề văn "Người quan trọng nhất", cô viết về người quan trọng nhất với mình là mẹ, Dụ Hương Tú.
Cô biết ơn mẹ vì đã dạy cô nhiều điều, đưa cô đến một thế giới khác, để cô rời xa vùng quê nghèo. Chỉ khi rời đi rồi, cô mới biết con gái cũng có thể được nâng niu, con gái có thể sống theo nhiều cách khác nhau.
Cô cảm thấy cuộc sống của mình lại bắt đầu tràn đầy sức sống.
Cô biết ơn mẹ, là người đã ban cho cô cuộc đời thứ hai. Cô từng thề rằng sẽ mãi mãi bảo vệ mẹ, yêu thương mẹ.
Khi viết bài văn ấy, cô kết bằng câu: "Tôi sẵn lòng làm bất cứ điều gì vì mẹ."
Sau đó khi đọc lại, cô thấy câu đó chưa đủ mạnh, bèn thêm vào: "Dù là lên núi đao xuống biển lửa, hay phải hy sinh tính mạng... tôi cũng nguyện ý."
Vì thế, chỉ cần mẹ muốn cô làm bất cứ việc gì, cho dù không nói lý do, dù là liều mạng cô cũng không từ chối.
—
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!