Chương 17: Hứa Phán Nam (3)

Mẹ con Dụ Hương Tú về quê đột ngột, trước khi về không chào hỏi bất kỳ ai, ngay cả ba mẹ ruột của Dụ Hương Tú cũng không hay biết.

Hôm đó đúng dịp chợ phiên trong làng, thương lái bày đủ loại sạp lớn nhỏ trên đường để buôn bán. Trời còn chưa tỏ, Dụ Vãn Linh đã vội dậy ra chợ, cô phải mua ít hoa quả và rau tươi cho cả nhà.

Còn sớm, mặt trời chưa ló, cả con phố chìm trong màn sương dày, tầm nhìn rất thấp, mẹ con Dụ Hương Tú cứ thế đột ngột hiện ra từ trong sương.

Người quanh đó đều nhìn thấy họ.

Có người định lại chào, nhưng bị người tinh mắt hơn kéo lại.

Vì mọi người phát hiện có gì đó không ổn.

Trước kia Dụ Linh rạng rỡ đáng yêu, năng động như nắng, má đầy đặn hồng hào, lần này xuất hiện trước mắt mọi người thì hoàn toàn biến đổi, lưng khom lại khi đi, vai co rút, ánh mắt trống rỗng vô hồn, gương mặt trắng bệch hóp lại, cả con người mất hẳn thần sắc ngày trước.

Dụ Hương Tú mặt không biểu cảm, túm chặt hai cánh tay của cô ấy, kéo lê cô ấy đi như áp giải phạm nhân.

Đi ngang một quầy thịt lợn, Dụ Linh bỗng vùng ra, lao tới muốn giật dao bếp, may mà Dụ Hương Tú mắt nhanh tay lẹ, kịp thời ngăn lại.

Dụ Hương Tú ghì chặt cổ tay cô ấy, quát dữ: "Đừng phát điên! Đi cho tử tế!"

Dụ Linh rất nghe lời bà, lập tức ngoan ngoãn, co vai lại như đứa trẻ làm sai chuyện.

Dụ Hương Tú lại kéo Dụ Linh đi tiếp.

Tức thì, cả con phố lặng im phăng phắc, tất cả người có mặt đều đứng im nhìn theo họ.

Tin "Dụ Linh phát điên rồi" lan khắp thôn Hứa gia trong ngày.

Còn "vì sao cô ấy phát điên", mọi người kẻ nói thế này người nói thế kia, chẳng rõ rốt cuộc chuyện nào là thật.

Dụ Vãn Linh nghe bác gái kể rằng sau khi phát điên, Dụ Linh ngày nào ở nhà cũng gào khóc la hét. Trên phố người đông xe nhiều, Dụ Hương Tú lo Dụ Linh xảy ra chuyện, không dám để cô ấy ra ngoài một mình. Nhưng nhốt trong nhà thì Dụ Linh lại đập phá đồ để trút giận, làm ầm ĩ cả tòa nhà không yên.

Bất đắc dĩ, Dụ Hương Tú quyết định đưa con gái về quê, thuê một căn nhà tự xây ba tầng, từ đó nghỉ làm, chuyên tâm ở nhà trông Dụ Linh.

Căn nhà họ ở là nhà tự xây mới dựng hai năm, ngay cạnh nhà bác trai bác gái của Dụ Vãn Linh.

Chủ nhà là một cặp vợ chồng trung niên, trước làm giáo viên ở quê, có một cậu con trai tên Hứa Thư Bân, tuổi xấp xỉ Dụ Vãn Linh. Nhưng họ thấy có một đứa con vẫn chưa đủ, bảo rằng con cháu đông mới là phúc, muốn sinh đứa thứ hai. Khổ nỗi khi ấy chính sách không cho, sinh quá sẽ mất "bát sắt".

Họ nghĩ lương giáo viên vốn đã thấp, "bát sắt" mất thì mất, cũng chẳng đáng tiếc. Thế là cả hai vợ chồng cùng xin nghỉ, dắt Hứa Thư Bân lên thành phố lớn sinh sống.

Có vẻ họ kiếm được chút tiền trên đó, nhà cũ ở quê không có ai ở, sợ bị người khác lấn đất, họ về quê xây nhà mới.

Nhà xây xong không ai ở, để trống đấy. Đúng lúc mẹ con Dụ Hương Tú về quê, bèn cho thuê, mỗi tháng cũng có chút tiền nhà thu về.

Bởi vì bà nội bị tai biến, Dụ Vãn Linh chỉ còn cách tự nấu cơm.

Nhưng đến giờ đi học thì cô lại không kịp nấu. Thế là bác gái sẽ chuẩn bị sẵn đồ ăn ở nhà.

Bởi vậy, ngày nào cô cũng phải sang nhà bác trai bác gái lấy cơm, đi riết đi hoài, thế nào cũng chạm mặt mẹ con Dụ Hương Tú.

Dụ Linh sau khi hóa dại giống như một con vật nuôi trí tuệ thấp, căn bản không thể nhốt nổi. Mỗi ngày cô ấy đều phải lao ra khỏi nhà chạy khắp nơi, hễ bị ép ở trong nhà là lại đập tường, cào cửa, gào thét.

Đừng nhìn thân hình cô ấy gầy yếu mà lầm, giọng gào lại toáng tới mức mấy dặm quanh đó đều nghe thấy.

Ban ngày cô ấy lang thang khắp chốn, tới bữa thì tự giác về ăn, ăn xong lại đi.

Thỉnh thoảng Dụ Linh nổi xung lên cơn điên, đập phá đồ của người khác, Dụ Hương Tú hay tin là tới bắt cô ấy về.

Có lần Dụ Vãn Linh từ nhà bác gái bước ra, chạm mặt hai mẹ con họ. Dụ Hương Tú y như cảnh sát bắt người, đè Dụ Linh vừa kéo vừa lôi đi, vừa đi vừa quát mắng, trách cô ấy không được giật đồ của người ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!