Dụ Hương Tú là họ hàng bên bác gái, hình như là chị họ của bác.
Ở trong làng, có thể nói bà là một nhân vật "có tiếng".
Mà nói "có tiếng", thật ra là tiếng xấu nhiều hơn tiếng tốt.
Mỗi lần người lớn nhắc tới bà, toàn là lời bình chẳng mấy hay ho.
Dụ Vãn Linh gom góp hết những mẩu thông tin lặt vặt mình từng nghe lén, đại khái hiểu được: Dụ Hương Tú là kiểu người "cứng đầu, cố chấp, ngốc nghếch".
Bà từng gả cho một ông chuyên mổ heo, nhà ông này cách nhà Dụ Vãn Linh không xa. Khu đó gọi là "thôn nhà họ Hứa", dân làng phần lớn đều họ Hứa, ông chồng của Dụ Hương Tú cũng trùng họ như vậy.
Nhà chồng có ruộng có ao cá, ban ngày bán thịt bán cá, thu nhập cũng khá, đặc sản của nhà là sườn heo chẳng bao giờ thiếu.
Khi Dụ Hương Tú mang thai, ai cũng khuyên bà nên lén lút dưỡng thai rồi sinh, nhỡ đâu sinh con gái thì sao? Đợi khi nào có con trai thì hãy công khai.
Nhưng bà không chịu.
Bà nói: "Con trai con gái gì cũng là con tôi, sao tôi phải giấu?"
Kết quả sinh ra đúng là con gái thật. Nhà chồng muốn sinh tiếp để có con trai, bèn nảy sinh ý định cho con gái đi. Dụ Hương Tú sống chết không đồng ý, cả nhà cãi nhau như ong vỡ tổ. Cuối cùng, bên nhà chồng phải nhún nhường trước, viện cớ chính sách cho phép: con đầu là gái thì có thể sinh tiếp.
Bảo bà dứt sữa sớm để mau sinh đứa thứ hai. Nhưng bà vẫn không chịu. Thậm chí còn nói thẳng một câu rất gắt: "Tôi chỉ sinh một đứa! Tôi sinh con chứ có làm chuyện xấu đâu mà phải giấu giấu giếm giếm! Mà nếu sinh thêm thằng con trai thì ai sẽ yêu thương con gái tôi đây?! Con gái thì tôi cũng tự mình nuôi! Ai không chịu được thì khỏi sống chung!"
Vì vậy, nhà cửa chẳng yên, suốt ngày to tiếng cãi vã.
Cuối cùng, khi con gái tròn một tuổi, họ ly hôn. Từ đó, Dụ Hương Tú trở thành mẹ đơn thân.
Sau khi ly hôn, bà đổi họ con gái theo họ mình, từ "Hứa Linh" thành "Dụ Linh", rồi dắt con lên thành phố kiếm việc.
Lúc đó, Dụ Vãn Linh nghe người lớn bàn tán sau lưng toàn mắng bà là "ngu", nói có chồng giàu mà không biết giữ, lại ôm theo con gái đơn độc ra ngoài bươn chải, đáng hay không đáng?
"Mấy năm nay cô ấy có về ăn Tết không? Tôi thấy hình như lâu rồi chẳng thấy mặt đâu." Mẹ Hứa vừa nói, vừa ngồi xuống trước cái rổ lớn, nhấc rổ lên lắc lắc, rồi bốc một vốc lạc bắt đầu bóc vỏ.
Hôm nay là cuối tuần, Dụ Vãn Linh được nghỉ học, mẹ Hứa gọi cô lại giúp một tay.
Thấy vậy, bác gái cũng kéo ghế tre đến ngồi bên cạnh.
Vừa cùng bóc lạc, bác vừa đáp: "Hồi mới đi thì Tết còn về vài lần, mấy năm nay thì thôi luôn rồi. Nghe dì cả nói, cô ấy cứ bảo bận lắm, nhưng vẫn hay gọi điện về, thỉnh thoảng còn gửi tiền cho dì cả với dượng nữa, gửi cũng hậu hĩnh lắm đấy."
"Bận đến mức đó à? Đến Tết cũng không có thời gian về? Hay là... không muốn về thì có."
"Ai biết được? Nhưng mà bận thì cũng bận ra trò đấy, không uổng công cày cuốc. Nghe nói giờ cô ấy mua nhà ở thành phố rồi."
Mẹ Hứa trợn tròn mắt, há miệng kêu một tiếng: "Trời đất ơi!"
Tay đang bóc lạc cũng khựng lại, mắt mở to hết cỡ: "Một mình cô ấy kiếm tiền mà mua được nhà rồi hả?! Tôi với ông Hứa hai người cùng làm ăn buôn bán còn chưa đủ tiền mua nhà nữa kìa, vẫn còn đi thuê đây này! Cô ấy làm gì mà kiếm tiền ghê vậy? Chẳng lẽ... làm cái nghề không sạch sẽ đó hả?"
"Cái này thì tôi không rõ lắm đâu... Với lại cũng không phải mua nhà trả thẳng một lần, vay nợ cũng kha khá đấy! Nghe nói cô ấy từng bán bảo hiểm, sau lại bán nhà, mà nghề đó nghe bảo bán được một căn là hoa hồng rất cao!"
"Vậy thì cũng tính là có bản lĩnh đó chứ..."
"Nhưng chắc chắn là cực rồi! Cô nhìn cô ấy đi, bận đến nỗi không thèm về nhà luôn. Nếu ngày trước mà bớt cứng đầu, chịu sống yên với cái ông đồ tể kia thì có phải khỏe hơn không? Cô coi cái ông bán thịt giờ cưới vợ mới, sinh được con trai, vợ chả cần làm gì, ngày ngày ở nhà chăm con, chiều chiều ngồi ngoài sân phơi nắng ăn hạt dưa, sống thoải mái ghê chưa."
"Ờ thì... cũng đúng ha..." Mẹ Hứa phụ họa, "Con gái cô ấy giờ chắc cũng lớn lắm rồi? Tôi nhớ hình như lớn hơn đứa lớn nhà tôi mười tuổi, chắc giờ cũng gần mười tám rồi ha? Còn đi học không vậy?"
"Đang học cấp ba đó, nghe nói học giỏi lắm."
Dụ Vãn Linh ngồi giữa hai người phụ nữ, nghe mấy chuyện tán gẫu như thế riết cũng bắt đầu thấy tò mò về cái người tên là Dụ Hương Tú, người đàn bà mà ai cũng gọi là cứng đầu không biết điều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!