Chương 15: Hứa Phán Nam (1)

Trước năm mười ba tuổi, cô không gọi là "Dụ Vãn Linh", mà tên trên giấy khai sinh là "Hứa Phán Nam".

Trong ký ức non nớt, ngây thơ của mình, Dụ Vãn Linh luôn cho rằng cha mẹ hết mực yêu thương mình.

Ba thường nói với cô: "Con phải thương mẹ nhiều hơn, đối xử với mẹ thật tốt. Vì để sinh ra con, mẹ đã chịu rất nhiều đau đớn."

Lời này không sai. Bởi khi hạ sinh cô, mẹ thực sự đã chịu một trận khổ nạn, không sinh ở bệnh viện, mà sinh ngay trong chuồng lợn, do bà cô họ đỡ đẻ.

Mỗi khi mẹ nhắc lại chuyện đó, câu cảm thán lặp đi lặp lại nhiều nhất chính là: "Cái cảnh lúc ấy, vừa run sợ vừa hoảng hồn."

Mẹ kể, hôm ấy là ngày đông chí, trong chuồng lợn vừa hôi vừa lạnh, cơn đau dồn dập tới mức không chịu nổi nhưng bà không dám kêu lớn. Một là sợ lợn giật mình chạy toán loạn, hai là lo cán bộ kế hoạch hóa gia đình nghe thấy rồi ập đến kiểm tra.

Khi ấy, Dụ Vãn Linh còn quá nhỏ, đầu óc đơn giản, chưa từng nghĩ tại sao việc sinh con lại phải giống như ăn trộm, lén lút trốn tránh. Trong mắt cô, đó là chuyện quá phức tạp, cô chỉ biết mẹ mình đã rất vất vả.

Ba còn kể, năm đó sau khi sinh xong, một vài họ hàng thân cận từng khuyên họ: "Hay là lén đem bỏ con bé đi cho xong." Nhưng cả ba lẫn mẹ đều không nỡ, bảo dù gì cũng là cốt nhục, sao mà ném bỏ cho đành.

Mỗi lần nghe ba nói vậy, Dụ Vãn Linh đều cảm động vô cùng.

Dù ba mẹ thường xuyên vắng nhà, nhưng cô vẫn tin chắc rằng họ yêu mình.

Sau khi sinh con, vợ chồng nhà họ Hứa rời quê ra thị trấn làm ăn, mở một quán nhỏ, còn cô thì được gửi lại cho ông bà nội nuôi dưỡng.

Ký ức những năm đầu tiểu học của cô mờ nhạt, chỉ nhớ cuộc sống nơi thôn quê chẳng nhiều quy củ. Trong căn nhà đất u tối, người ta thường xách bát cơm ra ngồi trước cửa ăn. Ai đi ngang qua liền chào hỏi, trò chuyện rôm rả.

Cô bé Vãn Linh cũng thường ngồi xổm ở ngưỡng cửa, vừa ăn vừa bị người lớn trêu: "Hứa Phán Nam, ba mẹ mày đâu rồi? Sao vẫn chưa về thăm mày thế?"

Cô luôn tự hào mà đáp to: "Họ đi làm xa kiếm tiền rồi! Kiếm được tiền sẽ về thăm con ngay thôi!"

Câu trả lời thẳng thắn khiến người lớn cười nghiêng ngả.

Cô cũng ngây ngô cười theo, không hề biết đó là lời trêu chọc. Cứ nghĩ họ thật sự thích cái tính trẻ con của mình nên mới cười vui đến vậy.

Thỉnh thoảng, ủy ban thôn lại mở chiếu phim ngoài trời ở sân lớn. Người dân quanh vùng đều đổ ra xem, và với Dụ Vãn Linh, đó là niềm vui hiếm hoi nhất trong tuổi thơ nghèo nàn.

Chỉ cần nghe loa phát thông báo, cô lập tức ôm chiếc ghế con chạy đi chiếm chỗ.

Trong số những bộ phim chiếu ngày ấy, được lòng khán giả nhất phải kể đến các tác phẩm có nữ minh tinh Thu Lam tham diễn.

Nhan sắc của Thu Lam quá rực rỡ, mỗi lần xuất hiện trên màn ảnh đều khiến người ta không thể rời mắt. Bà ta thường thủ vai những cô gái si tình, vì nam chính mà hy sinh, khóc lóc thê lương khiến khán giả nam thương xót, khán giả nữ cũng rơi lệ đồng cảm.

Vai diễn nhập tâm đến mức, danh tiếng của bà ta lan khắp nơi. Từ cụ già sáu chục đến đứa trẻ lên sáu, ai cũng biết cái tên Thu Lam. Đám con gái cùng thôn chơi trò đóng kịch, tranh nhau nhập vai những nhân vật bà ta từng diễn.

Có lần, mấy đứa ngồi dưới bầu trời đầy sao cùng ước nguyện: "Sau này lớn lên, phải đẹp như Thu Lam."

Tiếc là ở tuổi ba mươi, bà ta từ giã màn ảnh để lấy chồng sinh con, không còn ra phim mới nữa.

Nếu hỏi bộ phim nào để lại trong cô ấn tượng sâu sắc nhất, Dụ Vãn Linh sẽ không do dự mà đáp: 《Thu Đường Thệ》.

Không phải vì nội dung quá lay động lòng người, mà bởi chính giây phút màn hình chiếu tới đoạn kết, ba mẹ đã trở về. Cô vì mải xem mà chẳng hay họ xuất hiện từ bao giờ, đến khi có người vỗ nhẹ vai mới giật mình quay lại. Khoảnh khắc ấy, điều đầu tiên lọt vào mắt là túi quà vặt nặng trĩu trong tay ba.

Rồi tới cái bụng nhô cao của mẹ.Vợ chồng họ Hứa khi đó mở một quán bánh bao ở huyện. Hai người ngày nào cũng từ tờ mờ sáng đến tận đêm khuya mới nghỉ, chẳng mấy khi có dịp về quê.

Nhưng cứ mỗi lần về, họ đều ngồi trò chuyện thâu đêm cùng ông bà. Đêm ấy cũng vậy.

Phòng ngủ của Dụ Vãn Linh nằm ngay đối diện phòng ăn. Cô trằn trọc không ngủ, bèn len lén ngồi nép bên cửa sổ nghe lỏm.

Đúng lúc ấy, giọng bà nội vang lên: "Hồi mang thai Phán Nam, chẳng phải còn chưa biết là trai hay gái sao? May mà bố nó thông minh, bảo đứa đầu tiên nên lén sinh thì hơn. Nếu là con trai thì công khai, còn nếu là con gái thì để lại quê nuôi. Giờ thành phố quản chặt lắm, chẳng lẽ lần này cũng về quê tĩnh dưỡng sao?"

Mẹ Hứa nói: "Má, bây giờ khác lúc mang thai Phán Nam rồi. Trước kia không đi làm, còn có thể lén lút dưỡng thai, lén lút sinh. Giờ thì làm ăn buôn bán, cửa tiệm bắt đầu có lãi, không thể rời tay được. Nếu con mà về quê dưỡng thai, phải bỏ tiền thuê người, không đáng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!