Chương 13: Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ cho qua

Mặc cho lý trí của Dụ Vãn Linh đang gào lên "đừng ngủ gục", cơn buồn ngủ ập tới là cô chịu không nổi, chống trán một cái rồi thiếp luôn.

"Dụ Vãn Linh!" Cô Quan gọi to tên cô. Dụ Vãn Linh giật mình tỉnh giấc, bên cạnh, Lương Thiến đang lén đọc tiểu thuyết, nghe Dụ Vãn Linh bị điểm danh cũng vội nhét sách vào hộc bàn, giả vờ chăm chú nghe giảng.

"Tối qua em làm gì? Sao trông như thức trắng đêm vậy? Vừa vào tiết đã ngủ!"

Dụ Vãn Linh cúi đầu, ngượng ngùng không đáp.

Cô Quan nhắc một lần rồi cũng không truy cứu thêm, dặn cô giữ tinh thần rồi tiếp tục dạy.

Nhưng trong lớp không chỉ mình Dụ Vãn Linh gật gù, còn mấy bạn khác cũng gục đầu ngủ. Nhắc bao lần vẫn như không, cô Quan giận đến lấy sách đập lên bục: "Tiết của tôi mà còn ngủ, thì các tiết khác chắc ngủ nhiều hơn?! Lớp 12 rồi, không biết tự lo cho mình à!"

Cả lớp nín thở.

"Ai ngủ thì đứng dậy mà học! Đỡ cho các em cứ gật gù mãi!" Cô ấy ra lệnh.

Nghe lệnh, Dụ Vãn Linh đứng dậy đầu tiên, hai bạn khác cũng lồm cồm đứng theo.

Cô Quan không nói nữa, ánh mắt sắc như dao ghim vào một cậu con trai vẫn đang ngủ.

"La Thần! Đừng ngủ nữa! Cô Quan nhìn cậu kìa!"

Bạn bè xung quanh đẩy đẩy cậu tên "La Thần" để nhắc cậu ta dậy, lại bị cậu ta gạt phắt ra, còn gầm gừ: "Mẹ nó, đừng làm ồn ông đây!"

Trong lớp bắt đầu nín cười, ai cũng thấy sắp có trò hay.

Mặt cô Quan tái mét, tiến thẳng tới cạnh bàn cậu ta. Thấy cậu ta mê ngủ như thế, cô ấy hỏi: "Em khó chịu trong người à? Nếu không khỏe thì xuống phòng y tế!"

La Thần mắt còn không thèm mở, điệu bộ phách lối, bật lại: "Bà quản được à?"

Thái độ coi trời bằng vung ấy chọc điên cô Quan. Cô ấy lấy quyển sách gõ nhẹ một cái lên đầu cậu ta, quát: "Không muốn học thì tới đây làm gì? Nói năng với người khác thì chẳng chút tôn trọng, còn ảnh hưởng bạn bè!"

La Thần vẫn trơ như đá.

Cô Quan cũng lười dây dưa, hầm hầm quay về bục giảng dạy tiếp.

Hết tiết Toán, mấy bạn xúm quanh La Thần, khen "ngầu".

"Cười chết, cậu không thấy mặt bà phù thủy lúc đó đâu!"

"Hahaha..."

Dụ Vãn Linh định làm vài đề cho tỉnh táo, nghe tiếng cười ầm ĩ ấy, đầu bút khựng lại.

Những lời đó khiến cô khó chịu trong lòng.

Qua một ngày, cái cậu tên La Thần đi muộn.

Cậu ta vào lớp khi tự học buổi sáng đã trôi qua nửa tiếng, mà vào cũng chẳng gõ cửa báo cáo, cứ phăm phăm đi ngang bục giảng giữa tiếng đọc bài rào rào.

Hôm nay thầy Ngữ văn trông tự học, thầy nghiêm mặt nhắc: "La Thần, em muộn nửa tiếng rồi!"

La Thần làm như không nghe thấy, với cuốn sách lên đậy kín mặt.

Tiếng đọc bài dần nhỏ lại, vì ai nấy đều bị La Thần hút hết chú ý.

Thầy Ngữ văn gõ gõ lên bục, nhắc cả lớp đọc tiếp.

Thế là tiếng đọc mới dần trở lại vang đều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!