Chương 11: Cầu xin cậu đừng vạch trần cô

Thu Lam về tới nhà vào lúc mười giờ rưỡi tối thứ Hai.

Lúc ấy, Dụ Hương Tú đang ở cùng Dụ Vãn Linh. Sợ con ăn uống qua loa ở trường, bà thường chuẩn bị cho con một phần bữa khuya bổ dưỡng, khi điện thoại của Thu Lam gọi tới, Vãn Linh đang ngồi ăn.

Nhạc chuông reo, hai mẹ con liếc màn hình hiển thị người gọi, rồi nhìn nhau một cái.

Dụ Hương Tú bắt máy, bấm loa ngoài.

"Alô? Chị Tú, mấy hôm nay Tiểu Trừng có uống thuốc không?"

"Cái... cái này tôi cũng không rõ..." Dụ Hương Tú ngập ngừng, "Cậu ấy khăng khăng đòi bưng vào phòng uống... nói nó sẽ uống, dù sao tôi cũng không chắc là cậu ấy có uống không."

"Ồ... vậy à..." Thu Lam đáp.

Dụ Vãn Linh dỏng tai nghe kỹ, qua giọng Thu Lam, cô cảm thấy hình như đối phương chẳng mấy bất ngờ.

"Tôi đoán trước là chị không thuyết phục nổi nó rồi. Bảo nó làm chuyện nó không muốn, người khác khó lắm."

Không biết Thu Lam còn dặn dò gì thêm không, Dụ Hương Tú bèn dò hỏi: "Vậy... phải làm sao bây giờ? Có cần tôi làm gì không?"

"Thôi khỏi, tôi chỉ muốn hỏi tình hình. Hai hôm nay bận quá chưa kịp hỏi chị. Được rồi, không quấy rầy chị nghỉ ngơi nữa."

"Không không~ không quấy rầy đâu, tôi cũng chưa ngủ." Dụ Hương Tú khách sáo.

Hai bên lại khách sáo vài câu rồi cúp máy.

Dụ Vãn Linh nhìn chằm chằm vào điện thoại, chắc chắn đã ngắt cuộc gọi mới mở miệng: "Mẹ... chuyện con mang thuốc cho Giang Tư Trừng, cậu ta có nói cho dì Thu Lam biết không?"

"Không đâu." Dụ Hương Tú khẳng định, "Mẹ thấy cậu ta không phải người nhiều chuyện, hơn nữa quan hệ giữa hai mẹ con họ hình như cũng chẳng tốt. Thường là Thu Lam ra lệnh cậu ta làm việc, chứ cậu ta ít khi chủ động nói chuyện với mẹ mình."

"Vậy thì tốt..." Dụ Vãn Linh thở phào đôi chút.

Thu Lam không muốn cô "dây dưa" với con trai bà ta, nếu để bà ta biết, e là sẽ cho mẹ cô nghỉ việc, khi ấy bọn họ càng khó có cơ hội tiếp cận Giang Tư Trừng.

Dụ Hương Tú thu dọn đĩa bát con ăn dở, dặn con đi ngủ sớm. Vãn Linh gật đầu, ngoan ngoãn leo lên giường.

"Con ngủ ngay đây, mẹ nhớ tắt đèn giúp con khi đi nhé."

Dụ Hương Tú đi rồi, Dụ Vãn Linh nhắm mắt cố dỗ giấc, nhưng mãi không ngủ được. Nằm chừng tiếng rưỡi, vất vả lắm mới thấy cơn buồn ngủ kéo tới, lại đột nhiên mắc tiểu.

Phòng cô ở chỉ là phòng dành cho khách, diện tích nhỏ, lại nằm lệch, trong phòng không có nhà vệ sinh, muốn rửa ráy hay đi vệ sinh đều phải xuống nhà vệ sinh công cộng ở tầng một.

Cô cực ghét nửa đêm đang ngủ phải bò dậy đi vệ sinh, nên sau giờ tự học buổi tối luôn cố tình uống ít nước để khỏi dậy giữa đêm.

Nhưng tối nay mẹ nấu cho cô chè yến chà là đỏ, thứ nước nhiều như thế vào bụng, một hai tiếng sau là mắc.

Dụ Vãn Linh lần mò trong bóng tối đi một đoạn. Ở đây tối quá, nhìn chẳng rõ, cô đành lấy điện thoại bật đèn pin, vừa rọi đường vừa đi. Đi thêm chừng một mét, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng cãi vã.

Cô không bước tiếp, nghiêng tai nghe một lúc, chắc chắn mình không nghe nhầm, vội tắt đèn pin, chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, rón rén lần theo hướng phát ra tiếng, cố nghe cho rõ hơn.

"Chỉ cần mẹ hơi không để ý là con đổ thuốc đi ngay?"

Là giọng Thu Lam, bà ta đang quở trách Giang Tư Trừng.

Giang Tư Trừng bình thản đáp: "Thuốc đó rất khó uống. Hơn nữa ngoài bệnh dạ dày ra, cơ thể con không có vấn đề gì khác, nên thuốc đó vốn dĩ chẳng cần uống."

Thu Lam cười lạnh: "Thế nào? Sắp mười tám tuổi rồi, bắt đầu hỗn hả? Muốn chuyện gì cũng tự mình quyết định rồi đúng không?"

Giang Tư Trừng im lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!