Chương 10: Mục đích thật sự là gì?

Nghĩ tới đây, Dụ Vãn Linh lập tức hiểu ra.

Cậu bày ra dáng vẻ hờ hững, đối diện cô thì không chủ động bắt chuyện, cũng chẳng truy hỏi, rõ ràng là cố ý đợi cô sốt ruột không giữ được bình tĩnh, tự mình vội vã lộ thêm thông tin.

Dụ Vãn Linh trấn tĩnh lại, ngẩng mắt nhìn thẳng cậu, còn Giang Tư Trừng thì nhướng mày, ý cười vương khoé mắt, dò xét cô.

Ánh nhìn hai người giao nhau, âm thầm phân cao thấp.

Cô biết lời mình có sơ hở, dù sao cũng là câu bịa thuận miệng, nhưng cô không ngờ cậu lại xâu chuỗi những điều cô nói trước sau để gỡ cho ra logic. Lúc này mà chối thì càng giả, chi bằng đành thuận nước đẩy thuyền, thừa nhận mình đúng là nói dối, không mua nổi cuốn tạp chí đó, cũng chưa từng đọc bài báo kia.

"Đúng là tôi chưa từng đọc."

"Vậy sao cô phải nói dối?"

"Vì tôi không tìm được lý do hợp lý để làm quen với cậu."

"Tại sao lại muốn làm quen với tôi? Cô tiếp cận tôi có mục đích gì?"

"Có cô gái nào không muốn lại gần cậu chứ?" Dụ Vãn Linh không đáp mà hỏi ngược, "Cậu là con trai của đại minh tinh Thu Lam, vừa giàu vừa đẹp trai, tôi đương nhiên có thiện cảm với cậu..."

Trước loạt câu hỏi dồn dập của cậu, cô không dám ngập ngừng quá lâu, đầu óc quay cuồng, miệng cũng nhanh nhảu đáp. Nhưng đến câu cuối cùng, cô lại không biết nên dùng chữ nào cho chuẩn, đợi đến khi từ "thiện cảm" đã bật ra khỏi miệng, cô mới nhận ra rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

Cô vội giải thích: "Tôi nói 'thiện cảm' không phải kiểu thích đâu, ừm... nói chung là thấy cậu rất ấn tượng, theo nghĩa tốt ấy..."

Giang Tư Trừng có vẻ chẳng mấy bận tâm "thiện cảm" cô nói nghĩa là gì, cậu nghiêng mặt đi, trông như không muốn nghe.

Nhưng cậu không cắt lời. Đợi cô nói xong, cậu mới mở miệng hỏi thêm một câu: "Mấy thứ trên lưng cô, có phải là khắc vào bảy năm trước không?"

Vừa nghe đến câu này, Dụ Vãn Linh không kìm được giật bắn đầu lên, căng thẳng trừng mắt nhìn Giang Tư Trừng.

Sao cậu đoán chuẩn thế chứ?!

Ánh mắt hai người lại va nhau, giao chiến kịch liệt trong không khí.

Trong cuộc chiến vô thanh ấy, Dụ Vãn Linh rất nhanh đã bại trận, cô cúi mặt, ánh mắt trượt sang nơi khác.

Cô cố gắng khiến mình bình tĩnh, nhưng đoạn ký ức đó quá đau đớn, chỉ cần hơi chạm vào là từng cảnh từng cảnh như chiếu phim, tự động lướt dồn dập trong đầu.

Năm mười hai tuổi, cô co ro trong tấm chăn ám mùi ẩm mốc, anh họ cầm compa dày đặc châm vẽ hoa văn sau lưng cô, chị họ ghì mạnh lên môi cô, hạ giọng đe dọa: "Không được phát ra tiếng!"

Khi ấy cô chỉ có thể cắn răng chịu đau, lặng lẽ rơi nước mắt, nước mắt thấm ướt nửa chiếc vỏ gối.

Giang Tư Trừng nhìn đôi mắt đã hoe đỏ của Dụ Vãn Linh, dưới ánh đèn sáng choang, bất kỳ biểu cảm nhỏ nhặt nào của cô cũng không lọt khỏi mắt cậu.

"Trước đây tôi 'viết' hai chữ lên người tên trộm kia mà hắn kêu gào không dứt. Như mức của cô thế này... hồi đó có thấy sống không bằng chết không?"

Nói tới đây, Giang Tư Trừng lại hỏi: "Lúc đó chắc đau lắm nhỉ?"

Câu hỏi nghe có vẻ quan tâm, nhưng nét mặt cậu lại chẳng có lấy nửa phần cảm thông, ngược lại càng giống hả hê.

Cậu nói tiếp: "Bảy năm trước, cuốn tạp chí ấy đăng tin về tôi, nhưng phát hành chưa đầy một tháng đã bị thu hồi khẩn cấp.

"Vì sao phải vội thu hồi những kỳ còn chưa bán ra, cô biết không?"

Ánh nhìn của Dụ Vãn Linh rơi xuống chiếc compa. Tuy ký ức đã khuấy đảo lòng dạ cô, nhưng lý trí vẫn còn.

Cô nối kết những cảnh cũ với lời cậu, cố tìm điểm chung, bỗng từ mớ hồi ức rối ren rút ra được một mối.

"Bảy năm trước bọn họ dùng compa để châm... cuốn tạp chí đó... cũng là xuất bản năm ấy... bọn họ... có phải đang... bắt chước cậu?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!