Chương 1: Cậu ta từng là một đứa trẻ có vấn đề

Chiều rằm tháng Bảy, khu đốt vàng mã theo quy định bước vào giờ cao điểm.

Dụ Vãn Linh co mình ở một góc đốt giấy tiền, mắt dán chặt vào những tia lửa nhảy nhót. Bất chợt cổ chân nhói đau, không biết ai vội vã lướt qua giẫm lên chân cô.

Người đó đi thẳng, chẳng buồn nói một câu xin lỗi.

Dụ Vãn Linh cũng không để bụng, cúi đầu đứng dậy, từng chút một phủi tàn tro dính trên người.

Sợ lại bị giẫm nữa, cô chẳng kịp đợi ngọn lửa tắt hẳn, vội vã gom nhang nến với bật lửa dưới đất nhét cả vào túi.

Thu xếp xong, tiền vàng đang cháy cũng dần cháy hết, trong tro chỉ còn lấm tấm vài đốm lửa vụn.

Cô chắp tay khấn, thầm nói: "Chị Linh Linh yên tâm, em sẽ thay chị bảo vệ mẹ."

Khấn xong, cô xách đồ quay về nhà.

Hai mẹ con Dụ Vãn Linh thuê phòng trong khu tập thể gia đình công nhân viên của một xí nghiệp quốc doanh.

Đó là kiểu nhà xây từ thập niên 80, tuy cũ mèm nhưng được cái tiền thuê rẻ. Hành lang cũ vừa hẹp vừa tối, tay vịn sắt rỉ sét, từng mảng sơn bong tróc bám đầy, còn dính cả thứ chất lỏng nhớp nháp không rõ là gì.

Dụ Vãn Linh thấy ớn, thà lần mò trong bóng tối còn hơn chạm vào tay vịn.

Cầu thang chật chội âm u, nhưng lại thoảng mùi thức ăn dậy hương, cô lần theo mùi mà đến cửa nhà mình. Tường cách âm tệ, đứng ngoài cửa cũng nghe rõ tiếng xào nấu lách tách.

Mở cửa ra, đập vào mắt là chiếc đèn chùm kiểu cũ hắt thứ ánh vàng ấm.

Dụ Hương Tú đặt bát canh nóng cuối cùng lên bàn, thấy Dụ Vãn Linh vào, liền gọi cô ra ăn.

Hai mẹ con ngồi vào bàn, ăn mà chẳng ai nói với ai câu nào.

Cơm xong, Dụ Hương Tú dọn bát đũa vào bếp, Dụ Vãn Linh đi pha thuốc nhuộm. Đợi mẹ rửa bát xong thì thuốc nhuộm cũng đã được pha đúng tỉ lệ.

Mọi thứ đâu vào đấy, Dụ Vãn Linh dùng chổi quét từng chút một bôi thuốc nhuộm đen lên tóc mẹ. Ra tiệm nhuộm một lần tốn lắm, hai mẹ con vẫn tự mua thuốc rẻ về nhà tự làm. Khuyết điểm là "tiền nào của nấy", màu không bền, dăm bữa nửa tháng lại phải dặm.

Dụ Vãn Linh không khỏi thở dài, mẹ chưa đến năm mươi mà trông như sáu mươi, tóc đã bạc quá nửa.

"Đồ đạc của con thu xếp xong hết chưa, Vãn Linh?"

"Vâng, con dọn xong rồi." Vốn dĩ cô cũng chẳng có nhiều thứ để dọn.

Im lặng chốc lát, Dụ Hương Tú dặn: "Không được để sót gì đâu đấy, trong ngăn kéo không chừa cái gì chứ?"

"Không ạ. Con kiểm tra một lượt rồi, dọn trống trơn rồi."

"Tốt. Thế còn mấy tài liệu về Giang Tư Trừng...?"

"Cái đó con chưa xử lý, con muốn xem nốt lần cuối. Xem xong con sẽ đốt." Dụ Vãn Linh vội đáp.

"Xem xong nhất định phải đốt cho sạch, đến tro cũng đừng để lại." Mẹ nghiêm giọng nhắc.

"Vâng! Con biết mà!"

Gội sạch thuốc nhuộm cho mẹ xong, Dụ Vãn Linh lấy tập tài liệu về Giang Tư Trừng ra, lật xem lần cuối.

Thực ra cũng chẳng có bao nhiêu thứ để xem, nhà họ Giang bảo vệ đứa con trai độc nhất kỹ lưỡng, gần như không rò rỉ thông tin hay ảnh chụp nào của cậu ta.

Tập tài liệu này cũng chỉ khái quát sơ qua quá trình đi học của cậu từ nhỏ đến lớn, kèm mấy tấm ảnh hồi bé, với một tấm ảnh chụp gần đây.

Rõ ràng bức ảnh gần đây là chụp lén, chỉ thấy mơ hồ đường nét khuôn mặt, chẳng rõ ràng lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!