Ta bị bắt..."đùa giỡn" tiểu vương gia cả ngày.
May mắn hắn bộ dáng tuấn tú, động tác ôn nhu, bằng không ta đã thảm hại hơn rồi.
Lại giống như lần trước làm cho ta ở trong tay hắn tiết ra chất dịch màu trắng; hơi thở của ta ở trong lòng ngực của hắn càng lúc càng dồn dập đến vô pháp khống chế, nghe tiếng hắn cười cứ như hồ ly tinh chuyển thế.
"Ha hả, tiểu Ngọc Lang, ngươi kêu đắc hảo a, không sợ có người vô ý bước vào thấy chúng ta như vậy sao?"
Ta đối với lời này đã không còn sợ nữa.
Thứ nhất bởi vì lúc ấy có muốn cũng không phản kháng được, thứ hai..... dù sao ngay cả Vương phi cũng đã gặp qua, còn sợ cái gì nữa?
Tiểu vương gia thân thủ vô cùng lợi hại, làm cho ta cả người như mềm nhũn ra, không sao chống đỡ nổi.
Ta nhịn một hồi cuối cùng cũng khởi xướng gây chuyện, đối hắn hết trảo lại cắn, hắn cũng không tức giận, lại nhẹ nhàng cười, đôi khi thoáng trách một chút: "Hảo chủ tử, đừng như vậy quá sức, cẩn thận làm cơ thể mình đau."
Hồ nháo một ngày.
Tiểu vương gia sai người đem đồ ăn đưa đến thư phòng rồi đuổi tất cả nô tài ra ngòai đóng chặt cửa nhìn ta cười hì hì.
"Chủ tử, nô tài thị hầu chủ tử ăn cơm."
Hắn tay chân thật nhanh nhẹn cầm một đôi đũa với dĩa thức ăn đem tới trước mặt ta.
Ta thong dong ngồi trên ghế uy nghiêm hơi gật gật đầu định cầm lấy đôi đũa trên tay hắn. Nhưng tiểu Vương gia lại tỏ ý không muốn đưa cho ta. Ta ngẩng đầu, thấy nụ cười của hắn có điểm gì là lạ.
"Chủ tử, chẳng phải đã nói muốn nô tài thị hầu người dùng cơm đó sao?."
Ta mắt trợn trắng: "Ngươi không phải là muốn đút ta đấy chứ?"
Hắn lập tức hớn hở hô to một tiếng: "Đúng vậy, nô tài nghe lệnh."
Tiếp theo thừa dịp ta còn đang trợn mắt há hốc mồm liền gắp một miếng cà bỏ vào miệng của ta.
Tuy rằng ta chưa bao giờ xem qua Vương gia ăn cơm, bất quá, cũng không đến mức cần người đút chứ hả?
Nếu như vậy, hoàng đế thì ăn làm sao?
Tất cả nô tài thay phiên nhau đút hắn ăn à?
Hay tất cả còn phải giúp hắn tắm rửa?
Còn có còn có, chẳng lẽ gia gia của ta năm đó cũng như vậy đút lão chủ tử ăn? (ngốc phải biết!)
"Khụ khụ....."
Bị miếng cà chắn ngang họng ta lớn tiếng ho khan.
Tiểu vương gia vội vàng quăng chiếc đũa xuống đỡ lấy ta: "Chủ tử cẩn thận, chủ tử cẩn thận..."
Ta rốt cục nửa chết nửa sống phun hết miếng cà trong miệng ra, giương to mắt nhìn xem phản ứng của hắn.
"Nguyên lai chủ tử dễ dàng bị sặc như vậy sao, vậy phải làm thế nào cho tốt đây?" Tiểu vương gia giả bộ nhíu mày trầm tư.
Ta lông tơ dựng thẳng, hắn tỏ bộ dạng như vậy, chắc chắn đằng sau khẳng định không có gì tốt lành rồi.(kinh nghiệm dữ!)
Quả nhiên, hắn vỗ vỗ đầu, nói: "Có cách rồi!"
Hắn cầm lấy chiếc đũa gắp một miếng cà, đặt ở chính miệng mình, cắn nhỏ ra một miếng rồi cứ thế hướng thẳng miệng ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!