Chương 8: (Vô Đề)

Tiểu vương gia xem xét những mảnh vỡ trên mặt đất cười nhẹ nói: "Cũng không có gì, bất quá cái chén này là cống phẩm của triều đình, ngày hôm qua hoàng a mã mới ban cho cho ta. Dám phá hư cống phẩm, nặng nhất cũng chỉ bị khép vào tội danh bất kính, cùng lắm là mất đầu thôi."

Ta bị dọa đến mồ hôi lạnh cũng túa ra, run rẩy đứng lên xem xét những mảnh vỡ trên đất.

Thật là, mới có nửa ngày, làm chủ tử quả không dễ dàng gì.

Bất quá.....

Không thể yếu thế, tuyệt đối không thể!

Xoay người lại, ta cố nói cho thật hợp tình hợp lí: "Ai kêu ngươi dùng cái chén này? Ta có nói muốn dùng cống phẩm sao?"

"Ngươi là chủ tử, đương nhiên muốn dùng vật quý báu. Càng quý báu càng tốt."

Nhìn nụ cười gian tà của hắn, ta bỗng thấy sôi máu, ức không chịu được.

"Hảo, hảo, chuyện này coi như bỏ qua đi." Hắn nhẹ buông một câu

May mắn tiểu vương gia cũng không phải kẻ quá chấp nhất.

Ta cùng hắn ở trong thư phòng ngây người nhìn nhau một hồi, rốt cuộc ta cũng phải lên tiếng: "Bản chủ tử phải đi ra ngoài ngoạn."

Tiểu vương gia hì hì cười: "Làm chủ tử là phải toàn diện, ta cũng không muốn làm phiền ngươi nhiều. Nhưng hiện tại đúng là thời điểm tốt để ngươi luyện tự (luyện viết)."

"Luyện tự?" Ta kêu to, thật không thể tin được.

Nguyên vốn tưởng rằng rời khỏi gia môn là có thể rời xa ác mộng, ai ngờ...

Tiểu vương gia gật đầu: "Đúng vậy, chủ tử là phải như thế, chữ viết nhất định so với nô tài phải có phong thái hơn nhiều. Hiện tại ngươi là chủ tử ta là nô tài, chữ viết của ngươi phải tốt hơn ta."

"Vậy ngươi viết vài chữ cho ta xem, chúng ta sẽ so sánh..."

Tuy rằng khả năng không lớn, nhưng vẫn là hy vọng chữ hắn viết giống cẩu móng vuốt (đại thể là chữ viết xấu như chó cào o_O~eo ơi) nguệch ngoạc khó coi.

Ta nhìn hắn thần thái rạng rỡ, cầm bút hăng hái một vòng cuồng tảo, trong lòng đã biết không ổn.

Ta vừa tới gần nhìn thành phẩm, chân lập tức mềm nhũn ra.

"Chủ tử cẩn thận." Một đôi tay từ sau chống đỡ ta, tùy tiện ôm chặt lấy ta.

Tiểu tử này là Vương Hi Chi(*) chuyển thế?

Mồ hôi lạnh không biết ở đâu rơi lả chả.

Nếu muốn ta viết chữ đẹp hơn hắn, chỉ sợ phải ngồi trong thư phòng luyện một trăm năm cũng chưa chắc được.(nhục thiệt:) thế đứa nào đòi đem chữ ra so a~?)

Tiểu vương gia cười cười hỏi ta: "Chủ tử, đây là chữ ta viết thỉnh người xem qua?"

"Ha hả... Ta miễn cưỡng nhìn, chữ ta so với nhũ mẫu chỉ hơn được một chút, lần này đúng là cái miệng hại cái thân!

"Ta cũng biết là chữ mình miễn cưỡng. Thỉnh chủ tử viết một bộ, làm cho ta khai mở nhãn giới (mở rộng tầm mắt)." Tiểu vương gia ác ý cười trêu tức.

Ta đường đường ngọc thụ lâm phong vậy mà lại bị dọa chết khiếp đến ba phần.

"Cái này.... ta nghĩ khoe ra không tốt chút nào."

Ta là chủ tử.

Vậy mà bây giờ lại cảm thấy mình nhỏ bé thế nào ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!