Chương 7: (Vô Đề)

Ta nghĩ cả buổi tối, rốt cuộc cũng chẳng nghĩ ra được có chỗ nào không thích hợp.

Giường thực thoải mái, so với ở nhà ta thì quả là xa hoa hơn nhiều. Ta bỗng cảm giác muốn ở lại đây, ở trong căn phòng tuyệt đẹp của chủ tử này.

Nói thật, ta chính là thích những thứ xinh đẹp tinh xảo. Giống như... hiện tại đặt ở đầu giường là bộ quần áo màu xanh da trời. Tốt nhất là phải có thêu hoa văn bằng chỉ tơ tằm; còn nhớ ngày đó ta ở nhà phải năn nỉ mẫu thân cực kì khổ sở mới có được.

Đây đúng là quần áo của tiểu Vương gia, quần áo của ta chắc phải vài ngày nữa mới có được. Thôi kệ, mặc quần áo của tiểu vương gia so với mặc quần áo nô tài xấu xí thì tốt hơn nhiều.

Kỳ thật tiểu vương gia rất tốt a... Ngoại trừ tính tình hắn có đôi lúc quái dị...

Lúc ta mới bước vô phòng, hắn cầm lấy tay của ta, nhẹ giọng cười: "Hôm nay là ngày đầu tiên, thả cho ngươi ngủ ngon giấc." Miệng ghé vào tai ta thì thầm, làm cho tâm ta cứ nhộn nhạo cả lên.

Dường như sắp tới, sẽ phát sinh nhiều thứ mới mẻ đây.

Gia gia cùng mẫu thân, còn có phụ thân, không biết là có đang nghĩ đến ta hay không.

Ta bỗng nhiên hắt xì thật to.

Xoa xoa cái mũi, kéo chăn trùm lên đến tận cổ.

Không tồi, bọn họ quả là đang nghĩ đến ta.

Ta nhắm mắt lại, hảo hảo ngủ.

Ta là bảo bối ngoan, ngọc thụ lâm phong Hạ Ngọc Lang.

Ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ thật sâu. Trần bá sẽ không bao giờ... nữa đến bắt ta rời giường.

Mơ mơ màng màng mở mắt ra, ta chợt nghe thấy có một thanh âm mềm nhẹ nói với ta: "Tỉnh?"

Một tiểu nha đầu xinh đẹp đang bưng thủy bồn đứng ở đầu giường, cười nói: "Nên dậy đi chứ? Chủ tử đều đã tỉnh dậy, lỡ như đang ở trong thư phòng gọi ngươi thì sao." Một bên động tác nhanh nhẹn mà nâng ta dậy, giúp ta lau mặt. "Trần bá muốn ta tới chiếu cố ngươi. Ngươi kêu Ngọc Lang đúng không? Thật tốt, tên hai chúng ta là cùng một đôi, ta gọi là Kim Muội."

Đúng rồi, tiểu vương gia còn đáp ứng sẽ có tiểu nha đầu hầu hạ cho ta.

Ta hỏi xẵng giọng: "Có cái gì để ăn chưa? Chết đói mất thôi."

"A, ngươi thật là phách lối." Kim muội nhăn nhăn cái mũi nói: "Ngươi tự cho mình là chủ tử sao? Tất cả mọi người đều là nô tài, bất quá chủ tử nỗi lòng tốt, đùa với ngươi một chút thôi."

Ai, đúng là tiểu nha đầu can đảm.

Ta trừng mắt liếc nàng một cái: "Cái gì tất cả mọi người đều là nô tài? Ta không phải là nô tài!"

"Không phải nô tài, vậy ngươi là cái gì?"

"Ta... Ta là...." Ta nghẹn lời, cũng không thể nói là "bảo bối Ngọc Lang của tiểu Vương gia"

Kim Muội cười khúc khích, che miệng nói: "Ngươi quả là còn trẻ con, mới lo lắng một chút là mặt đã đỏ hết lên. Quên đi, ta cũng là có hảo ý nhắc nhở ngươi thôi; phải cẩn thận một chút, không nên nghĩ lời chủ tử nói đều là thật. Mỗi năm có không biết bao nhiêu người được chủ nhân sủng ái, ngươi cứ đi mà hỏi, những thư đồng trước đây của chủ tử được cưng chiều là thế mà hiện tại còn có ai nhìn thấy bóng dáng của họ ở đâu không?"

Trong lòng ta thoáng dao động một chút.

Dù biết có điểm gì là lạ, nhưng chính là nói không nên lời.

Ta quệt mồm hừ lạnh: "Ngươi ghen tị."

Kim Muội đem khăn mặt hướng bồn lý ném xuống, xoa thắt lưng nói: "Ta ghen tị? Ha, hiện tại thì ngươi nói như vậy, đợi ngày sau ngươi bị lạnh nhạt thì lúc đó tự khắc thấy hối hận thôi."

Bị lạnh nhạt?

Ngày sau?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!