Chương 61: Phiên ngoại

Tên của người ấy

Trong hoàng cung, vĩnh viễn cũng không thể thấy được các nơi mà quan viên trình tấu lên, đôi khi cũng có thể hình dung ra một chút cánh đồng lúa vàng óng bạt ngàn. Hay nhiều nhất là thi thoảng ngẩng đầu, sẽ thấy một mảnh bầu trời trong vắt..

Bầu trời xanh ngắt mênh mông tựa như biển cả bao la cuồn cuộn sóng lừng, thái dương tuy rằng vẫn còn hé lộ bạch quang nhưng cũng đã ít nhiều suy yếu.

Cũng khó trách, đã là cuối thu.

Y liếc nhìn về phía bàn, toàn bộ tấu chương được xếp ngay ngắn thành hai phần. Một bên là đã phê chuẩn; còn bên kia xem ra còn nhiều gấp mấy lần bên này thì lại chưa hề đụng tới.

"Ai..." Y thở dài một hơi, thanh âm vang lên quẩn quanh trong Ngự thư phòng rộng lớn, khiến chính bản thân y cũng giật mình. An tĩnh thế này so với nghĩa địa càng đáng sợ hơn.

Tổng quản Tiểu Phúc Tử từ bên ngoài vô thanh vô tức tiến vào, nhỏ giọng dè dặt hỏi: "Hoàng thượng có gì phân phó không ạ?"

Y nhíu mày, bất giác cảm thấy sống lưng thẳng đứng, buồn chán phất tay, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện, cân nhắc một chút rồi mới chậm rãi đưa ra chủ ý: "Triệu cửu Vương gia vào cung."

Tiểu Phúc Tử lĩnh mệnh rời đi, y lúc này mới một lần nữa quay trở lại bàn chất đầy tấu chương.

Cửu đệ hiện tại đang ở Cửu vương phủ.

Nếu hắn đang ở Cửu vương phủ, "người nọ" nhất định cũng có bên cạnh.

Hai người bọn họ...

Cầm tấu chương trên tay, bên trên có ghi "Thu hoạch vụ thu năm nay đều là nhờ hồng phúc của Hoàng Thượng." vân vân nhiều lần lặp lại như vậy trong các tấu chương, lòng y không khỏi lòng tràn đầy bực dọc. Ném tấu chương, chậm rãi đứng lên, hai tay chắp sau người chậm rãi bước đi thong thả.

Hai người bọn họ thì sẽ như thế nào?

Cửu vương phủ năm đó đại thụ toàn bộ đều bị chặt bỏ nay đã được trồng lại nguyên vẹn. Hắn tại nơi thâm sơn cùng cốc tìm được những cây đại thụ tuyệt đẹp, dùng không ít ngân lượng thuê dân phu chở về trồng trong phủ.

Cũng phải thôi, "người nọ" thích trèo cây tìm tổ chim, nếu Vương phủ không có những cây đại thụ như thế sao có thể lưu được hắn?

Thời gian cũng đã qua lâu, cảm giác chờ đợi thật khiến người ta bực mình.

"Tiểu Phúc Tử, " y dừng lại, nhìn sắc trời, xoay người gọi tên tổng quản: "Cửu Vương gia thế nào còn chưa tới?"

"Hồi hoàng thượng, nô tài lập tức phái người đi nữa."

Y lắc đầu: "Không cần. Lui xuống đi." Sau đó lại cẩn thận dặn dò: "Nếu hắn tới, lập tức mời vào."

"Dạ rõ." Tiểu Phúc Tử khom lưng lui ra ngoài.

Ngự thư phòng lại trở về một mình hắn. Hắn như trước chắp tay sau lưng bước đi thong thả.

Khi Cửu đệ tới thì y nên mở lời như thế nào? Thái phi trước mặt y khóc lóc kể lể năm lần bảy lượt, nói rằng Cửu đệ vô luận như thế nào cũng phải lưu lại một hậu nhân. Nhưng tính tình Cửu đệ Nhị ca ta còn không hiểu sao? Cho dù là đe nẹt hay thuyết phục, người nọ nhất định cũng không chịu.

Vạn nhất làm quá, huynh đệ huyết nhục tương tàn thì lại không được.

"Cửu Vương gia, người cuối cùng cũng đã tới, hoàng thượng chính là đang mong gặp người." Ngoài cửa truyền đến thanh âm Tiểu Phúc Tử ân cần hỏi han, cửa từ từ mở ra.

Tới rồi.

Y thu hồi vẻ mặt nôn nóng, chậm rãi ngồi lại trên ghế.

Ngoài cửa có một người tiến vào, đôi mắt long lanh tỏa sáng, toàn thân bạch y, phong thái ung dung phiêu dật, nhanh nhẹn hành lễ, chậm rãi hỏi: "Hoàng thượng triệu kiến gấp như vậy, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện?"

"Mở miệng ra là đại sự." Y tỉnh táo lại, mới vừa rồi toàn bộ phiền muộn dường như đều vô ý tỏ ra ngoài, nhàn nhã ngồi, chỉ cái ghế bên cạnh ý muốn Cửu đệ ngồi xuống: "Huynh đệ chúng ta đã bao lâu rồi chưa hảo hảo trò chuyện nhỉ?"

"Không còn cách nào khác, hoàng thượng thực bận rộn." Cửu Vương gia ngồi xuống, trên trán chảy xuống vài giọt mồ hôi lạnh: "Quốc gia đại sự thật sự quá nhiều, hai ngày trước sứ giả Khiết Đan đến kinh thành, đừng nói là quan viên phụ trách tiếp đón, đến người trong Vương phủ của thần cũng gấp đến nhân ngưỡng mã phiên (người ngã, ngựa đổ). Mấy năm nay người Khiết Đan cũng đã cũng cố lại toàn bộ đất nước, nói đến quân lực..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!