Chương 60: (Vô Đề)

Bóng tối lui dần như chưa từng xuất hiện....................

Ta mở to mắt, nhìn không thấy một tia sáng.

Trong bóng đêm, nghe thấy rất rõ ràng tiếng tim đập thình thịch. Đầu đau nhức, thân thể lại một chút cũng không cử động được.

Rốt cuộc ta đang ở đâu đây?

Một bàn tay ôm chặt lấy ta, hơi ấm cũng từ đó mà len lỏi vào sâu trong lòng ta.

Tiếng tim đập cùng hơi ấm có thể khiến ta an tâm, còn có thể là ai?

Ánh mắt dần dần thích ứng được với bóng đêm, ta có thể thấy mờ mờ kẻ đang nằm bên cạnh. Một gương mặt quen thuộc ta hằng mong nhớ ở gần ngay trước mắt. Lông mày rậm, cái mũi cao—–Sanh nhi của ta!

Bỗng nhiên trong lòng đều tràn đầy tư vị đau xót.

Hắn ôm ta ngủ thật ngoan ngoãn

Ta vừa muốn khóc vừa muốn cười, nhếch môi, cư nhiên phát không ra thanh âm.

Đêm đặc biệt tĩnh lặng, tiếng tim đập của Sanh nhi phát ra vững vàng lại dễ nghe.

Ta muốn đưa tay lên sờ mặt hắn, lại cảm thấy lo lắng sẽ làm hắn tỉnh dậy, nghĩ nghĩ, lại thật sự không nhịn được, vươn đầu lưỡi, lặng lẽ ở trên mũi của hắn liếm một chút.

Đầu lưỡi lướt qua cái mũi cao thẳng, thật nhẹ nhàng, thật mềm mại.

Thật tốt, hắn rốt cuộc đã ở bên cạnh ta, ôm ta. Có thể theo bên ta nói chuyện phiếm, cùng ta ăn cơm, cùng ta trèo cây, cùng ta làm tất cả mọi việc. Ta chỉ muốn có một sợi dây thật chắc để cột ta và hắn lại bên nhau. Không ai có thể một lần nữa chia lìa chúng ta.

Ta lẳng lặng nhìn hắn, nước mắt bất tri bất giác lăn dài.

Thật nực cười, ta

-Hạ Ngọc Lang anh dũng uy vũ cư nhiên cũng giống nữ nhi mà hơi một chút đã khóc?

Ta ha hả cười nhạo chính mình, nước mắt lại nhịn không được rơi càng nhiều.

Sanh nhi tựa hồ nghe tiếng động, lông mày hơi hơi nhíu lại.

Trong khoảnh khắc, ta trở nên khẩn trương, nín thở trừng mắt nhìn hắn.

Quả nhiên, hắn thoáng giật giật, theo thói quen đem ta ôm chặt, bắt đầu mở to mắt nhìn.

Chẳng biết tại sao, lòng ta lập tức trở nên kịch liệt, khi nhìn vào đôi mắt Sanh nhi, ta bất giác lại nhíu chặt mắt lại.

Cơ hồ có thể nghe thấy tiếng máu xông lên não.

"Nước mắt?" Tiếng hắn phát ra đầy mê võng, lúc sau lại biến thành hô to kinh ngạc: "Nước mắt?"

Cánh tay ôm ta càng siết chặt hơn, hắn ngồi bật dậy chăm chú quan sát gương mặt ta.

"Nước mắt? Thật là nước mắt?" Hắn cơ hồ cũng muốn khóc lên.

Thật là hỗn đản, cho dù ta chảy nước mắt cũng không cần phải la lớn tuyên dương như vậy chứ?

Ta mở to mắt, tức giận nói: "Đúng là, ngươi chẳng lẽ chưa bao giờ thấy ai khóc sao?"

Nếu hắn hỏi ta vì cái gì khóc, ta nhất định không chút do dự cho hắn một quyền.

Ánh mắt Sanh nhi, nháy mắt trừng lớn hơn cả ta, thần tình có thể nói là mừng như điên cùng không dám tin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!