"Người đâu, gọi lão Trần đến đây."
Trần bá bị gọi vào thư phòng, vừa vào cửa, thấy ta hảo khuông hảo dạng đứng ở sau lưng tiểu vương gia, ánh mắt có chút ngạc nhiên.
Dám chắc hắn cho rằng ta đã gặp phải độc thủ (thủ đoạn độc ác) củatiểu vương gia.
Ta ở phía sau tiểu vương gia làm mặt quỷ.
Không tồi, quả tình thiếu chút nữa là bị hạ độc thủ, bất quá may mắn Ngọc Lang ta cơ trí dũng cảm, thuận lợi xoay chuyển tình thế.:))))))))))))))))))
Tiểu vương gia đối Trần bá nói: "Lão Trần, bắt đầu từ bây giờ, Ngọc Lang chỉ phải hầu hạ một mình ta. Ngòai ta ra, ai cũng không được sai bảo hắn."
Ta gật gật đầu, lại lặng lẽ dùng đầu ngón tay di di trên lưng tiểu vương gia.
"Còn nữa, Ngọc Lang không thể ở phòng của nô tài, hắn sẽ ngủ ở tẩm phòng cạnh phòng ta. Ngươi tìm người hảo hảo thu thập một chút, bài trí lại cho tẩm phòng giống phòng của chủ tử."
Ta nhìn Trần bá cơ hồ trừng đắc phải đến tròng mắt cũng muốn rơi xuống, tiếp tục di di ngón tay trên lưng tiểu vương gia.
"Còn nữa, phải tìm hai nha đầu lanh lợi thị hầu cho Ngọc Lang."
"Còn nữa, quần áo của Ngọc Lang không cần chờ may loại vải của nô tài, ngươi lập tức đi tìm may vài bộ quần áo bằng lụa cao cấp, làm sao cho Ngọc Lang mặc vào vừa vặn là được."
"Còn nữa..."
Ha ha, tiểu vương gia thay đổi thật nhanh. Trần bá nghe tiểu vương gia phân phó, mặt bị dọa đến trắng bệch, lại liên tục nghi hoặc đưa mắt nhìn ta.
Ta khẽ nhếch mép cười, càng cao hứng di di ngón tay trên người tiểu vương gia.
Tiểu vương gia bỗng nhiên xoay người trừng mắt với ta, gầm nhẹ một tiếng: "Có chịu đứng yên hay không?"
Ta hoảng sợ, thấy ánh mắt sắc bén của hắn, vội vàng le lưỡi bắt tay giấu sau lưng.
Trần bá chảy mồ hôi lạnh sau khi rời khỏi đây, tiểu vương gia đem ta kéo đến trước mặt.
"Như thế nào? Hiện tại có thấy cao hứng không?"
Ta hì hì cười: "Cao hứng, cao hứng."
Hiện tại nhìn kĩ thấy Tiểu vương gia này thật sự có bộ dáng khá tốt. Trông hoàn toàn là một kẻ vô hại.
"Ngọc Lang..." Tiểu vương gia mỉm cười, cầm lấy tay của ta.
Thanh âm của hắn trầm thấp, nghe vào trong tai, như bị miêu gãi cảm thấy ngứa ngáy kì lạ.
Hắn làm sao luyện được thứ thanh âm như vậy? Ta cũng muốn bắt chước!
"Ta đối với ngươi tốt như vậy, báo đáp ta một chút được không?" Lỗ tai ta như có một luồng nhiệt khí tỏa vào.
Ta kìm lòng không đậu, đưa tay lên vân vê vành tai. Ngón tay vừa mới đưa lên đã bị một cái gì đó ướt sũng chạm vào.
Nguyên lai là dại dột nên mới chui đầu vô lưới, đem đầu ngón tay đưa vào miệng tiểu vương gia.
"Không nên cử động." Hắn cầm lấy tay của ta, không cho ta rút tay về.
Ta trừng mắt. Ngươi nói bất động thì ta phải bất động sao?
Âm thầm dùng sức rút tay trở về.
"Ta cho ngươi biết! Không được tùy tiện chạm vào ta!" Ta xoay người, chống nạnh, hét lớn: "Ta là chủ tử! Ngươi đã nói như vậy rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!