Chương 59: (Vô Đề)

Thái dương dần yếu thế, bị ngọn gió lạnh lùng bức đến một góc, hơi đỏ ửng lên một chút, liền chạy trốn xuống dưới chân núi.

"Thắp đèn lên!" Tôn quản gia vẫn cái giọng the thé ngày thường cất lên.

Lập tức, đèn lồng trong Vương phủ đều được thắp sáng lên. Trời rất lạnh, ngay cả ánh đèn nhìn cũng thấy lạnh.

Ta khó nhọc ngồi xuống, dưới mông lá vàng đã khô cứng đâm đâm thực khó chịu; không khỏi nhớ tới tấm đệm da hổ mềm mại ấm áp trong thư phòng Nhị vương gia.

Ấm áp nè, thoải mái nè, đúng là đệm da hổ thương hạng nhất.

Nhị vương gia ngồi tại tiền thính ngắm cảnh. Tôn quản gia cùng hạ nhân chạy tới chạy lui hết dâng cái này đến dâng cái khác với vẻ mặt cầu xin đến tội nghiệp.

Được một lúc, Tôn quản gia lại hung hăng quay sang trừng ta: "Nhìn cái gì? Oắt con, suốt ngày liên lụy gia gia của ngươi. Nếu không phải tại ngươi, chủ tử sao có thể nổi giận đến như vậy?"

Xem ra Nhị vương gia quả thật tâm tình không tốt, những thứ được dâng lên đều không đụng vào, chỉ có Tôn quản gia mặt nhăn mày nhíu chạy tới chạy lui.

Lòng ta dĩ nhiên càng không hảo, cười nhạo nói: "Gia gia của ta không có ở đây, ta sao có thể liên lụy ổng?"

"Á à!" Tôn quản gia nhướn mày, vén tay áo giơ tay lên, vừa muốn đánh xuống, lại tựa hồ kiêng kị lời nói trước kia của Nhị vương gia, đành phải oán hận rút tay về, đối ta nạt một hơi: "Không cần đắc ý, đêm nay tuyết lớn sẽ đông chết ngươi, đồ tiểu súc sinh."

Ta chính là đang lạnh đến rụt cổ, vừa nghe hắn nói thế, lập tức trợn tròn mắt căm tức nhìn Tôn quản gia. Hắn tựa hồ cảm thấy hả dạ, hì hì cười hai tiếng: "Không quấy rầy ngươi, ta trở về phòng từ từ sưởi ấm đây."

Ta hung hăng nhìn chằm chằm bóng lưng của hắn, bỗng nhiên phi thường hối hận khi đó tha hắn một lần. Kim Muội nói đúng, một kẻ như vậy đối xử tốt cũng không có tác dụng. Sớm biết thế này, ngày đó đã đem hắn khóa trước tiền thính một đêm, thử xem hắn liệu có bị đông chết không.

Gió lạnh lại thổi từng cơn kéo ta về với thực tại tàn khốc.

Sanh nhi khi nào thì đến?

Ta vẫn hướng đến lối đi nơi tiền viện mà ngóng.

Trời rất lạnh, xiêm y trên người cũng lạnh giống như từng khối băng dát mỏng. Đại tuyết còn chưa có hạ, ta chắc đã bị đông chết rồi.

Lạnh quá, lạnh quá.

Ta xoa xoa tay, bắt đầu thực tế nghĩ đến cái chết. Dĩ vãng, cũng đã trải qua nhiều sóng gió, nhưng lần nào ta cũng nhanh chóng bất tỉnh nhân sự, chỉ có lúc này đây, là còn thật sự tỉnh táo đón chở cái chết đến gần.

Lạnh...

Trời càng lúc càng lạnh, tâm càng lúc càng lạnh.

Ta lại bắt đầu nhớ tới Sanh nhi.

Nguyên lai chỉ cần nghĩ đến Sanh nhi, tâm sẽ tự nhiên ấm lên một chút. Phát hiện được được điều này, ta lập tức toàn tâm toàn ý nghĩ về hắn.

Sanh nhi

Mặt của hắn, miệng của hắn, mũi của hắn, ánh mắt của hắn, ta nhìn thế nào cũng thấy thập phần xinh đẹp. Trước kia không nghĩ nhiều lắm, nhưng hiện tại yên lặng nhớ tới, Sanh nhi thật đúng là thiên hạ đệ nhất anh tuấn. Dù hắn làm gì, chỉ cần là Sanh nhi ta đều cảm thấy rất đẹp.

Lại nhớ đến lúc vừa vào Cửu Vương phủ, ta thực chán ghét hắn, ta lúc ấy sao lại hồ đồ như vậy a? Sanh nhi thật tốt a, dù là đút ta ăn hay thậm chí túm ta từ trên cây xuống đều thật ôn nhu.

Hắn thích ôm chặt ta ngủ, hơi chút buông ra một chút cũng không chịu. Nga, nguyên lai hắn sớm biết rằng ta sợ lạnh.

Sanh nhi, Sanh nhi của ta.

Ta muốn chết, ngươi liệu có vì vậy mà phát điên?

Thật tệ, ta sao lại nghĩ đến cái chết, vừa nghĩ tới, đã bắt đầu cảm thấy lạnh thấu xương. Ta hung hăng trừng mắt nhìn tiền thính đang đóng chặt cửa, Nhị vương gia ở trong đó, nhất định là đang ngồi cạnh lò than ấm áp nhàn nhã đọc sách.

Bất quá nhớ tới bộ dáng hắn thất tha thất thểu khi bị ta từ chối, lại cảm thấy được ẩn ẩn có điểm không đúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!