Chương 58: (Vô Đề)

Nhị vương gia, " ta gọi là một tiếng.

Hắn chợt dừng lại, đưa lưng về phía ta, miễn cưỡng bình tĩnh hỏi: "Ngươi còn có gì muốn nói? Nếu còn có tâm sự, ta sẽ giúp ngươi chấm dứt."

"Không cần." Ta cười nói: "Không ngờ ngươi còn giúp cho ta cùng Sanh nhi gặp mặt lần cuối, ta phải cám ơn ngươi rồi."

Nhị vương gia bỗng nhiên chấn động, thân thể tựa hồ không đứng vững. Hắn khó khăn trụ lại, thở hổn hển,, rốt cục thất tha thất thểu rời đi.

Cọc gỗ rất nhanh đều được dựng lên. Tôn quản gia còn sốt sắng lựa chọn từng chiếc cọc, đảm bảo nó không bị mục và phải được đóng thật chắc chắn, sau đó đem ta khóa chặt vào.

Dây xích dày và nặng, một đầu khóa ở chân ta, một đầu đóng chặt vào cọc. Có chút giống với xích một con chó không biết nghe lời.

Kim Muội vừa nghe tin, tức tốc chạy tới nhưng chỉ dám nhìn từ xa không dám lại gần.

Trời càng ngày càng lạnh, điệu này chắc sắp có bão tuyết.

"Chủ tử, nô tài đã làm xong điều chủ tử phân phó, chủ tử nhìn thấy thỏa đáng chưa ạ?" Tôn quản gia khép nép hỏi.

Ta quay đầu nhìn, đã thấy Nhị vương gia chậm rãi đi đến chỗ mình. Hai tay của hắn chắp ở sau lưng, tựa hồ đang ngẩn người, giương mắt đột nhiên nhìn thấy ta, nhất thời ngạc nhiên. Nhìn thần sắc hắn, giống như không biết tại sao ta lại bị kháo như vậy. (Tranh nhi chưa già đã *lẩn thẩn*)

Nhị vương gia hơi thất thần, quay lại liền tát Tôn quản gia một cái.

"Ôi... Chủ tử..." Tôn quản gia không biết mình làm sai cái gì, khuôn mặt tươi cười lập tức biến mất.

"Ai kêu ngươi lập tức khóa hắn lại?"

"Dạ.. Nô tài không dám, nô tài sẽ lập tức thả hắn ra." Tôn quản gia gục đầu nhận lỗi.

Nhị vương gia tâm tình không được bình thường, tiền hậu bất nhất, lại một cái tát thẳng thừng giáng lên mặt Tôn quản gia, lạnh lùng nói: "Không cần, cứ khóa như vậy đi."

Hắn đảo mắt, liếc nhìn ta, trong mắt tinh quang lưu chuyển, không biết đang suy nghĩ gì.

Ta cảm thấy được toàn thân rét run, đang định chạy hai vòng quanh cọc gỗ cho ấm người.

"Ngọc Lang..." Hắn hướng ta đi tới.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

Nhị vương gia hỏi: "Ngươi hận ta sao?"

Dĩ nhiên là như vậy. Ta gật đầu.

Gương mặt hắn hơi giật giật, chậm rãi bước hong thả đến bên ta, lại hỏi: "Ngươi vì cái gì hận ta?" ( nhiều khi ta thấy Tranh nhi thật *down* _ _")

Nguyên nhân nhiều lắm. Ta cúi đầu đếm đếm ngón tay, trong miệng lẩm bẩm, tính toán rõ ràng.

Nhị vương nhìn gương mặt ta, càng không được tự nhiên, không đợi ta trả lời, khoát tay nói: "Quên đi, vấn đề này ngươi không cần đáp. Ngươi... còn có lời nào... muốn nói không?"

"Có." Ta hỏi: "Sanh nhi hôm nay thật sự sẽ tới sao?"

Hảo, gương mặt hắn thoáng chốc đen kịt.

Hắn gằn giọng: "Đúng."

"Ngươi thật sự muốn giết ta sao?" Vấn đề này phi thường trọng yếu, ta đương nhiên phải hỏi rõ ràng.

Vẻ mặt của hắn càng thêm khó coi.

"Ngươi không sợ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!