Chương 46: (Vô Đề)

Ngươi nói cho ngươi hôn một cái, cái gì cũng đều cấp cho ta?"

"Đúng, ngươi muốn bảo bối gì, cứ việc nói ra. Cái gì Hoàng đế tìm được, ta đều có thể tìm tới cho ngươi."

Nghe hắn cam đoan như vậy, ta nhất thời cảm thấy được đàm điều kiện có cơ hội, vì thế tinh thần chấn hưng, hưng trí bừng bừng nói: "Tốt lắm tốt lắm, chúng ta hôn một cái hôn một cái." (dù chính là em có lợi cũng đừng gấp gáp như vậy chứ, hem sợ Sanh nhi buồn sao??? ;))

Nhị vương gia vô cùng ngạc nhiên, hắn tám phần chưa từng dự đoán được ta lại hợp tác như thế.

Thừa dịp hắn ngẩn người, ta hai tay ôm lấy cổ của hắn, ở trên mặt hắn cọ cọ, dù sao hắn cũng không xấu, hương vị cũng rất tốt, ta liền ủy khuất hôn hắn một chút.

"Hôn xong rồi." Ta buông Nhị vương gia ra, nhìn hắn, cười nói: "Vậy ngươi nhanh lên đem lệnh bài Vương phủ ra cho ta đi, thứ ta muốn chính là cái đó!"

Khuôn mặt tươi cười của Nhị vương gia lập tức bay biến đến chín từng mây. Hoàng, bạch, thanh, lam, tử (vàng, trắng, xanh lá, lam, đỏ tía~ _ _") các loại màu sắc kỳ quái là đều lần lượt xuất hiện ở trên mặt hắn.

Ta thấy hắn nửa ngày không đáp lời, vội huơ huơ tay (xòe tay xin đồ XD) nhắc nhở: "Ngươi sẽ không tính toán nuốt lời đi? Ngươi tương lai là hoàng đế a, như thế nào có thể nói không giữ lời?" Ta chính là thập phần chịu nhục hôn hắn mà. (phải dzậy hok?:))

Trong phòng lập tức yên tĩnh đếng đang sợ, khiến cho người ta cảm thấy khó chịu.

Nhị vương gia dùng ánh mắt như ngân châm nhìn chăm chú ta một lát, rồi mới từ từ gật đầu, một lần nữa lộ ra khuôn mặt tươi cười, nói nhỏ: "Thú vị, quả nhiên thú vị, trách không được Cửu đệ luyến tiếc." (xí, người ta là yêu đó~ đồ phá hoại gia can X()

Ta trừng to mắt nhìn Nhị vương gia, lúc lắc lòng bàn tay trống trơn, nhắc nhở hắn nhớ rõ lời hứa của mình.

"Hảo, ta cho ngươi." Nhị vương gia nở nụ cười sau một lúc lâu, quả nhiên bỏ tay vào trong áo tìm kiếm.

Lệnh bài nặng trịch bỏ vào trong tay của ta.

Ta nhãn tình sáng lên, cười đến nheo mắt lại, từ trên đùi Nhị vương gia nhảy dựng lên, vừa muốn nhanh chân chạy ra ngoài lại bị Nhị vương gia giữ chặt.

"Chậm đã, nếu lệnh bài đã ở trong tay ngươi, thì ngươi cứ bình tĩnh ngồi xuống ăn bữa cơm với ta, như thế nào?"

Hắn hỏi thật có lễ nghĩa, ta cũng ngại cự tuyệt, huống chi trong long ngực còn cất cái lệnh bài hắn vửa cấp cho, cùng hắn ăn bữa cơm cũng chẳng sao cả.

Ai, ta đúng là kẻ mềm lòng, tuy rằng hắn từng đem ta ném xuống đống tuyết, lại đánh ta, lại đá ta... Ta rốt cuộc vẫn là ngồi xuống.

"Đến, chúng ta ăn cơm." Ta nhấc đôi đũa lên, đầu tiên gắp hai mảnh chân giò hun khói, trong lòng ước gì sớm một chút ăn xong bữa cơm này, có thể sớm một chút trở về nơi ở của tiểu Vương gia.

Nhị vương gia xem xét ta cẩn thận, chậm rãi ngồi xuống, cũng cầm lấy đôi đũa, hạ xuống dĩa rau.

Ta lang thôn hổ yết (ăn nhanh như sói, mạnh như hổ), nhanh hơn tốc độ bình thường, lùa ba cái đã đem một chén cơm nuốt cả vào bụng (X( ăn với chả uống!), ngẩng đầu nhìn, lại thấy hắn lẳng lặng vừa ăn vừa nhìn ta.

"Ngươi ăn a, ăn nhanh lên, nhìn ta làm gì? Không hổ là huynh đệ, cả ăn cũng giống y chang Sanh nhi." Ta miệng đầy đồ ăn, phình phình cái miệng nói.

"Lần đầu tiên cùng ngươi tọa cùng nhau ăn cơm như vậy, cảm giác thật sự mới mẻ vô cùng."

"Này có cái gì mới mẻ đâu? Ta cho ngươi biết, hàng xóm của nhà ta có một phú ông thích nuôi chó, hắn cùng cẩu một bàn ăn cơm, kia mới có thể kêu là mới mẻ." Ta ngửa đầu càu nhàu kêu một tiếng rồi uống ngay một tách trà lớn, nuốt toàn bộ xuống bụng, quăng vội đôi đũa xuống, đứng lên: "Hảo, ta ăn xong rồi. Bữa cơm này ăn được thật là thoải mái, ta phải đi.

Đúng rồi, cám ơn lệnh bài của ngươi."

Nhị vương gia có chút ý bất mãn, cau mày nói: "Nhanh như vậy?"

"Đã chậm lắm rồi, ta đã vội muốn chết. Sau này còn gặp lại nga. Cáo từ cáo từ." Ta vừa chắp tay, ra khỏi phòng, nhanh chân liền hướng đại môn Vương phủ chạy.

Lệnh bài quả nhiên là hàng thực, Tôn quản gia vội vàng đuổi tới đại môn, thấy lệnh bài trong tay ta thì lặp tức trợn mắt há hốc mồm, thật muốn bò lăn ra đất mà cười.

Bất quá hiện tại không phải lúc, chờ ta gặp tiểu Vương gia rồi sẽ cười sau.(_ _")

Bọn hộ viện nhìn lệnh bài, mở cửa. Ta nhanh như chớp chạy không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Đường ở kinh thành ta còn chưa quen thuộc, ngày đã muốn tắt nắng, phương hướng ta đại khái nhớ rõ, một đường chạy một đường hỏi người khác: Cửu vương phủ ở đâu?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!