Chương 45: (Vô Đề)

Nhiều ngày liên tiếp sau đó, đều không có nhìn thấy bóng dáng Nhị vương gia.

Tôn quản gia vẫn bám chặt lấy ta, thật không lúc nào nhàn rỗi được một chút.

Những thứ quí giá trong Vương phủ khỏi cần phải nói dĩ nhiên là đều bị ta phá cho tan nát, sau một thời gian nghiên cứu kĩ lưỡng, ta lại nhắm vào mấy cái bồn hoa mà nghe đâu là tâm can bảo bối của Nhị vương gia.

Lúc mới bắt đầu, vô luận ta lộng phá cái gì, Tôn quản gia đều chảy mồ hôi lạnh phái người đi báo cho Nhị vương gia biết, thế mà chỉ nhận được hai chữ: "Tùy hắn."

Dần dần Tôn quản gia mặt dày hẳn ra, lộ vẻ càng thêm láu cá, ta phá đồ, hắn cư nhiên còn ở một bên vỗ tay trầm trồ khen ngợi: "Hảo Hạ ca à, nghe thanh âm đổ vỡ thật là hay a."

Làm nửa ngày, ta phát hiện người trong Vương phủ này so với trong Cửu vương phủ càng điên hơn, cũng không có hồ nháo, càng nói ra lời khiến người ta vô cùng mất hứng.

Thân thể cuối cùng cũng hảo lên, hôm nay, ta tâm trạng khá vui vẻ, túm lấy Tôn quản gia hỏi: "Tôn quản gia, Cửu vương phủ cách nơi này xa không?"

"Hạ ca, ngươi còn muốn trở lại Cửu vương phủ? Nơi này có chỗ nào so ra kém Cửu vương phủ? Trừ bỏ hoàng cung, nơi này chính là..." Hắn đối ta giơ lên ngón tay cái: "Đệ nhất Vương phủ trong kinh thành, khiến cho các Vương gia khác đều ao ước. Chính là ta cho ngươi biết a, tuy rằng cách nhau không bao xa, khả ngươi muốn đi về, chính là nghĩ muốn cũng không thể làm. Chỉ có thể nói là gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt, ngươi có từng nghe qua chưa?

Hảo hảo ở trong này đợi đi, chủ tử chúng ta đối đãi ngươi như vậy, chính là hiếm có lắm rồi. Nhìn đi, ngươi hôm nay lại lộng phá hủy bình phong trang trí trong hậu viện..."

Ta nghe được một nửa, liền chuồn ra ngoài.

Tôn quản gia phụng mệnh Nhị vương gia lập tức chạy đuổi theo ta.

Ta lẻn đến hậu viện, hết nhìn đông tới nhìn tây, cốt tìm một chỗ cao cao, rốt cuộc leo lên một cây cổ thụ cạnh cái đình.

"Ai, ta nói cái này, ngươi leo cao như vậy làm cái gì? Mau leo xuống đi!" Lúc Tôn quản gia đuổi tới, ta đã leo lên đếm đỉnh.

Thân thể vẫn là không được tốt, mới leo một chút, cả người liền vô lực. Ta vừa thở, vừa phóng tầm mắt nhìn bốn phía, từ trên cao nhìn xuống, hẳn là có thể nhìn thấy Cửu vương phủ đi.

Cửu vương phủ, ta muốn trông thấy Cửu vương phủ.

Ta cúi đầu hỏi Tôn quản gia đang đứng dưới tàng cây: "Cửu vương phủ ở bên nào?"

"Ngươi mau xuống đi! Tiểu tổ tông, ngươi nếu chẳng may ngã xuống, chủ tử sẽ không để yên cho ta đâu, mau xuống đi a." Tôn quản gia gấp đến độ như kiến bò trong chảo nóng.

Sớm biết hắn hội sẽ gấp gáp như vậy, ta tám ngày mười ngày trước đã làm rồi, so với ném chén dĩa quả thật hiệu quả mạnh hơn nhiều.

"Ngươi không nói cho ta biết Cửu vương phủ ở đâu, ta sẽ không leo xuống! Nói mau nói mau, bằng không ta buông tay tự mình ngã xuống nga." Ta ta cười hắc hắc thập phần đắc ý.

"Hảo hảo, " Tôn quản gia giơ tay lên đầu hàng: " Đống tòa nhà lớn ở phương Bắc kia chính là Cửu vương phủ, ngươi xem nhanh rồi lập tức leo xuống đi."

Ta vội vàng nhìn về hướng phương Bắc, quả nhiên có một đống tòa nhà lớn. Nhị vương phủ tọa ở trên sườn núi, địa thế khá cao, chính vì vậy từ trên cây có thể quan sát toàn cảnh Cửu vương phủ. Rất xa, mơ mơ hồ hồ, rất nhiều nóc nhà cùng với ngọn cây rậm rạp vươn lên.

Tiểu vương gia ở nơi nào?

Hắn ở nơi nào?

Ta dùng hết nhãn lực, có thể thấy một số thân ảnh đang di động, nhỏ như con kiến. Tựa hồ có một nam nhân mặc hảo quần áo, thân hình thập phần giống tiểu Vương gia. (O_o kinh, mắc cú mèo à???)

Cách xa quá xem không được rõ, ta đơn giản ở trên cây đứng lên, ngưỡn cổ ngóng ra.

Xoay qua đây, xoay qua đây, ta muốn nhìn thấy mặt ngươi.

Người nọ đứng ở thành hồ nửa ngày không nhúc nhích, bộ dáng ấy đã nói lên tất cả. (tội Sanh nhi quá:()

Rốt cục, hắn động, đi vài bước về phía trước mới xoay người, khuôn mặt hơi lộ ra một chút.

Tiểu vương gia, nhất định là tiểu vương gia, tuy rằng cách rất xa, mắt, mũi, miệng đều không thấy không rõ, nhưng thân hình này...

Ta cảm giác không thở nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!