Chương 4: (Vô Đề)

Nhìn thấy ta khí thế hiên ngang của bậc trượng phu, Trần Bá bị dọa đến sững người, lui hai bước: "Ngươi ngươi ngươi...". Đến cả nửa ngày chỉ một chữ "ngươi" như vậy, haiz.

"Lão Trần, ngươi đi ra ngoài". Tiểu Vương gia lên tiếng.

Chỉ cần một lời nói nhẹ nhàng là đã khiến cho Trần Bá đang run rẩy lẳng lặng rời khỏi. Trần Bá trước khi đi còn cố liếc nhìn ta một cái vừa như trách cứ, lại vừa như lo lắng.

Ai, ta thấy người này chính là quá mềm lòng, cư nhiên có điểm thực xin lỗi hắn đã khổ tâm vì ta.

"Hạ Ngọc Lang..."

-Tiểu vương gia bỗng nhiên cất tiếng gọi.

Ta vội xoay người, hùng dũng oai vệ nhìn hắn.

Người này quả thật bộ dạng không tồi, cao lớn, thân hình cân đối, phục sức đẹp đẽ quý giá, ngồi ở ghế toát ra khí phách mà ai vừa gặp cũng đóan được xuất thân cao quý.

Đáng tiếc dài quá khỏa oai tâm(1), suốt ngày đối với ta tự cao tự đại, còn đánh người!

Từ khi thành chủ tử của ta, mở miệng ngậm miệng đều là "ngươi", "của ngươi", hôm nay mới lần đầu tiên quy củ hô to tên của ta.

Ta nghiêng đầu chăm chú theo dõi hắn: "Có chuyện gì?"

Đôi chân mày của hắn khẽ nhíu lại, lười biếng nói: "Mau qua giúp ta bóp chân."

Ta trừng mắt, há to mồm:

"Ngươi đâu phải cụ già tám mươi, sao lại phải giúp ngươi bóp chân?"

"Trần Bá nói với ta muốn điều ngươi đến ngoại viện, không làm người hầu cận cho ta nữa!"

Ta kêu to: "Ta dốt nát!"

"Không tồi, đúng là ngươi dốt nát." Tiểu vương gia cố ý chậm rãi gật đầu: "Bất quá ngươi có làm gì đều do ta định đoạt. Lão Trần cũng bất quá là một quản sự nô tài."

Hắn đem chân khoát lên tảng thượng, quay đầu liếc mắt nhìn ta một cái: "Như thế nào, không nghe phân phó? Tốt, dù sao ngày hôm qua đánh thế cũng còn ít, ngươi hiện tại vẫn còn đi được." Trên môi kia khẽ tươi cười khinh mạt, cao ngạo, làm cho người ta phải nghiến răng nghiến lợi căm giận.

Nếu có thể dùng ánh mắt sắc bén để phân định thắng thua, thì kẻ thắng đương nhiên sẽ là ta.

Bất đắc dĩ hắn không chịu dùng loại phương thức quang minh lỗi lạc này, mà lại dung cách đê tiện, dơ bẩn, hạ lưu để thắng. Hắn giương giọng kêu: "Người đâu!"

Lại đánh?

Trận đòn hôm qua còn chưa khỏi, ta lại cũng chẳng phải Thiết kim cương mà mỗi ngày mỗi đánh.

Vội vàng nhấc tay đầu hàng: "Biết, biết! Cũng chỉ là bóp chân thôi..."

Thật không còn chút khí phách, chính mình đối với mình tự phun nước miếng hổ thẹn.

Tiểu vương gia nở nụ cười, hắn cười thật quả đúng thời điểm. Dù nụ cười đó có đẹp đi chăng nữa, thì trong mắt ta vẫn chỉ là vô sỉ.

Không cam lòng bước đến, ta đành ngẩn người nhìn hắn.

Tiểu vương gia lại nhất định không bỏ qua cho ta: "Động thủ a, ngốc đứng làm cái gì?"

Trước kia xem tiểu nha đầu giúp ông nội của ta bóp chân, đều là quỳ trên mặt đất. Chẳng lẽ ta cũng...

Ta kiên quyết tự vấn lòng mà lắc đầu, bóp chân so với bị đánh, đương nhiên là chọn bóp chân; nhưng quỳ bóp chân so với bị đánh, ta sẽ chọn bị đánh.

Vấn đề ở đây là vấn đề nguyên tắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!