Chương 38: (Vô Đề)

Từ đó về sau, tiểu Vương gia quả nhiên mỗi ngày ở trong Vương phủ, không bước ra ngoài nửa bước.

Ta mừng rỡ cao hứng, muốn hắn lúc nào cũng khắc khắc bồi bên người ta: "Dù sao trong Vương phủ cũng không thiếu ăn thiếu mặc, lại có nhiều người hầu hạ như vậy, lại không cần làm việc. Sanh nhi, nơi này giống như thế ngoại đào nguyên rồi còn gì, có đúng hay không?"

Tiểu Vương gia cười nói: "Đúng, đúng, quan trọng nhất là trong Vương phủ có một thiên hạ đệ nhất anh dũng là Hạ Ngọc Lang a."

(nhìn hai đứa này khanh khanh ta ta, tình chàng ý thiếp đến phát ghét a~ tủi thân wá đi!!!!!!!!)

Hắn đã nhiều ngày luyện kiếm cho ta xem, may mắn mùa đông ánh mặt trời không gay gắt, nếu không khi mặt trời đã lặn, đầu tiểu Vương gia nhất định sẽ bị cháy mất.

Ta nhìn hắn khi cười rộ lên ánh mắt như tỏa sáng, khẽ lay lay cánh tay hắn: "Sanh nhi..."

"Ân?"

"Ngươi hiện tại ở lại trong Vương phủ tu tâm dưỡng tính, như vậy cũng có nghĩa là không cần ra ngoài làm công vụ, đúng không?" (thật sự *lo lắng*)

"Đúng."

"Vậy ngươi cũng không cần sáng sớm kỵ mã xuất môn, đúng không?" (vẫn đang *lo lắng*)

"Đúng."

"Kia...." Ta chớp mắt, ngửa đầu nói: "Ta cũng có thể thượng ngươi một lần nữa?" (lòi đuôi hồ ly rùi đấy~*ngoe ngoẩy*)

"Thượng ta?" Tiểu Vương gia cũng chớp mắt, giống như nghe không hiểu lời ta nói.

Cư nhiên dám ở trước mặt ta giả bộ hồ đồ?

Ta sầm mặt, hung hăng đánh vai của hắn, gầm nhẹ nói: "Đúng vậy, thế nào? Không chịu sao? Ngươi cũng thật không hiểu đạo lý, cũng không nghĩ xem ta ngày thường... A nha...."

Lời còn chưa dứt, đã muốn bị tiểu Vương gia đè xuống mặt bàn.

Nụ hôn mang đầy mùi vị quen thuộc, lập tức châm lên dục hỏa trong lòng của cả hai.

Ngày hôm đó lại được đáp ứng như ý nguyện, ta cao hứng rất nhiều, đối tiểu Vương gia thật cẩn thận, nhất định phải bù lại lần trước đã không làm tốt. (O_o)

Chúng ta cũng hôn vô số lần, thỉnh thỏang còn ngâm nga vài tiểu khúc cho hắn nghe (O.O), tận lực làm cho tiểu Vương gia không cảm thấy chính mình chịu thiệt. (=.=")

Mây mưa qua đi, tiểu Vương gia tuy rằng sắc mặt trắng bệch, nhưng thấy ta bọc chăn bắt chứơc diễn điệu bộ hoa đán đi đi lại lại thật là thú vị, không khỏi cười ha ha.

Như thế vui vẻ suốt một ngày, buổi tối lại tiếp tục chuyện ban sáng, hoan lạc cả đêm.

Khi chân trời lộ một chút tia sáng, mọi việc đã xong xuôi.

Ta tựa vào vai tiểu Vương gia, tuy rằng mệt mỏi, lại chưa muốn ngủ, trợn tròn mắt trong bóng đêm nhìn xung quanh.

"Sanh nhi? Ngươi chưa ngủ sao?"

"Không có."

"Ngươi đang suy nghĩ cái gì?"

"Nhớ bộ dáng diễn tuồng của ngươi hôm nay." Tiểu vương gia khẽ bật cười.

Ta nhấc chân, lại nhớ tới hắn hôm nay vừa mới hy sinh một lần, hiện tại thân thể không nên nhận quyền đấm cước đá, đành phải rụt trở về.

Ta nói: "Ngươi có biết ta đang suy nghĩ cái gì?"

"Ta biết, ngươi sợ ta thương tâm, lúc này cố gắng cùng ta bầu bạn giúp ta tìm quên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!