Chương 37: (Vô Đề)

Chúng ta trở lại tiểu viện, tuy rằng ngoài miệng nói không có việc gì, kỳ thật trong lòng mỗi người đều có chút nặng nề.

Ta chạy nhanh đi chuẩn bị đồ đến Giang Nam, nghĩ muốn mau chóng cùng tiểu Vương gia rời khỏi kinh thành. Tiểu Vương gia rầu rĩ ngồi ở một bên nhìn ta chạy tới chạy lui trong phòng.

"Sanh nhi, ngươi muốn đem cái gì đi đây?"

Tiểu Vương gia khẽ cười nói: "Bất quá chỉ là xiêm y thôi, nhìn dáng vẻ của ngươi, tựa hồ ngay cả cái Vương phủ này cũng muốn đem đi."

"Vậy cũng tốt, tốt nhất là đem Vương phủ dọn đến Giang Nam đi, chúng ta mỗi ngày ngắm trăng ở Tây hồ."

"Tốt." Tiểu Vương gia thuận miệng đáp.

Ta biết hắn chỉ nói cho có lệ, nhìn thần sắc hắn, nhất định còn đang lo lắng chuyện Nhị vương gia. Bất quá, tiểu Vương gia cũng là Vương gia, Nhị vương gia dù có lợi hại, cũng không thể ngay cả huynh đệ của mình cũng dễ dàng gây khó dễ? (a, sai lầm rồi, sai lầm rồi:()

Ta xoa xoa tay của tiểu Vương gia an ủi: "Không phải sợ, có ta đây. Đến đây, trước hết để ta giúp ngươi đem hành lý chuẩn bị thật tốt."

Nói xong lặp tức kéo tiểu Vương gia đi thu thập hành lý.

Đêm đó tiểu Vương gia hung hăng ở trên người ta dùng toàn sức tiến nhập, cơ hồ muốn đem ta xé thành mảnh nhỏ. Cũng bởi chuyện ban sáng, ta không muốn tái làm cho hắn phiền lòng, cắn răng tìm mọi cách phối hợp lại. (=(( tội em wá, càng ngày càng ra dáng *vợ hiền*! Sanh nhi anh như vậy là ko đc đâu à)

Tiểu Vương gia lo lắng, sợ hãi cùng không thể tiết chế như vậy, cư nhiên làm ta liên tưởng đến sinh ly tử biệt. (em nói gở wá!:()Sau khi xong việc, ta càng nghĩ càng sợ, giống như cảm thấy được tiểu Vương gia bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất.

"Sanh nhi!" Ta đột nhiên ở trên giường ôm lấy tiểu Vương gia, cúi đầu không nói.

"Làm sao vậy?"

"Ta... Ta...." Nếu đem nguyên nhân này nói ra nhất định rất đáng xấu hổ, ta khẽ nhìn xung quanh một chút, muốn tìm một biện pháp có thể khiến mình yên tâm.

Ta rốt cục nghĩ ra một biện pháp, nắm lên thảm hoa dưới nền phòng xé đôi ra (O_o), gấp gấp lại thành một sợi dài.

Tiểu Vương gia nhìn ta cẩn thận dùng mảnh vải này đem cổ tay hai người chúng ta trói lại với nhau, không khỏi bật cười.

"Như thế nào? Ngươi còn sợ ta nửa đêm chạy trốn?"

Ta hung hăng dùng sức siết chặt ở cổ tay của hắn, đáp: "Mặc kệ, dù sao ta cũng thích."

"Hảo, tùy ngươi thích, đáng tiếc tấm vải thêu tinh xảo này, chính là do tay nghề trong cung chế tác." Tiểu Vương gia nhìn mảnh vải trên cổ tay hai chúng ta, lay lay hai cái nói: "Thật giống tơ hồng của nguyệt lão."

"Dốt nát, tơ hồng nguyệt lão là cột ở chân cơ." ( O.O??? ơ, em tưởng ở tay mà?)

"Tốt lắm, đêm mai đến phiên ta buộc, sẽ buộc ở chân."

Chúng ta nói đùa với nhau một lúc, tâm tình tốt lên không ít, ôm nhau ngủ thật say.

Trời vào đông lạnh giá, ta vẫn là không thể dậy sớm (ôi dào, em có bao h dậy sớm đâu mà bày đặt lí do lí trấu, vẽ chuyện!), vẫn là không thể so với tiểu Vương gia từ nhỏ đã dưỡng thành thói quen tốt. Hắn vô luận là có thiếu ngủ hay không, tổng có thể sáng sớm thức dậy vô cùng tỉnh táo, xuất ngoại luyện kiếm một lúc mới tái trở vào phòng giúp ta rời giường.

Ngày hôm đó khi ta tỉnh dậy, bên người chỉ còn là khoảng không, tấm chăn bên cạnh còn vương một ít hơi ấm.

Mảnh vải trên cổ tay vẫn còn, chính là phần bên cạnh đã được tháo ra. Tiểu vương gia lại thừa dịp ta ngủ say đào thoát.

Cũng không thể trách hắn, ai có thể kéo theo một món đồ lười biếng đi ra ngoài luyện kiếm chứ? (cũng biết nữa a)

Ta ở trên giường vặn vặn thắt lưng, thị nữ Vương phủ bưng nước ấm tiến vào hầu hạ.

"Sanh nhi sáng nay luyện kiếm đã xong chưa? Hắn ăn sáng ở nơi nào, ở hậu viện à?" Ta tùy ý hỏi vài câu.

Thị nữ nói: "Chủ tử sáng nay vốn định luyện kiếm, nghe quản sự tiền viện nói, hình như trong cung triệu kiến, đã ra ngoài từ lâu."

Trong cung triệu kiến?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!