Chương 36: (Vô Đề)

Tiểu Vương gia đến tận khuya mới trở về, mang theo một thân toàn mùi rượu.

Ta im lặng không lên tiếng, cầm trong tay một cây gỗ lớn uy phong lẫm lẫm đứng ở cửa phòng. Tuy rằng đều đã là chuyện lúc trước, nhưng ta không hung hăng đánh hắn một cái liền không cam lòng.

"Ngọc Lang, ngươi đang đợi ta?" Hắn say khướt tới gần, lớn giọng hỏi.(aaaaaaaaaaaaa nguy hiểm, nguy hiểm a)

Ta lạnh lùng đợi hắn ngẩng đầu lên sẽ hướng trên đầu của hắn đánh (bậy hết sức, anh đã *dại* lắm rùi, đánh nữa thì thành *đần thối* lun à???). Nhưng đối mặt với ta là gương mặt tươi cười của tiểu Vương gia, trong lòng bỗng nhiên nhũn cả ra.(vì *dại* trai)

Cây gỗ bất giác lửng lơ giơ giữa không trung. (hok bik nên đánh xuống hay hạ xuống *tử tế*:))

"Ngươi vì cái gì đứng ngoài cửa? Không lạnh sao?" Trên mặt hắn là nụ cười ngây ngô vì say rượu, so với ngày thường hơn ba phần hàm hậu đáng yêu, dắt tay của ta hướng vào trong: "Hôm nay Tam ca mời khách, ta chạy không khỏi, bị ép uống quá chừng." Hắn lôi kéo tay của ta vừa đi vừa kéo lên miệng thổi thổi, giống như sợ ta lạnh, một tay tham nhập trong lòng ngực, cư nhiên lấy ra một món đồ vật gì đó: "Nhìn xem, có thích không?

Đầu bếp trong Tam Vương phủ quả thật lợi hại, vật nhỏ này cư nhiên cũng điêu đắc nhập thần. Ta nhìn thấy nó liền nhớ tới ngươi, liền đem về đây cho ngươi xem.

Ta tập trung nhìn vào, cư nhiên chỉ dùng một cây cải củ đỏ khắc thành hình con thỏ nhỏ, xem ra là đã tốn không ít công phu. Quả nhiên điêu công nhất lưu, sinh động nhập sinh, đáng yêu phi thường.

Ta vốn đầy một bụng tức giận, giờ phút này trong lòng ngược lại tê dại, vừa bực mình vừa buồn cười. Kỳ thật Kim Muội chính bản thân cũng không không chịu thua kém, nàng muốn vinh hoa phú quý không cần cố nhân, như vậy cũng đâu phải là tốt?

Cây gỗ trên tay rơi thẳng trên mặt đất, ta tiếp nhận con thỏ từ tay tiểu Vương gia đưa tới, hung hăng xem xét hắn liếc hắn một cái, lại thật to thán một hơi.

"Làm sao vậy? Điều này mà cũng khóc?" Tiểu Vương gia dựa vào người ta. Hắn uống rượu say, động tác khó tránh khỏi chệch choạng, giúp ta lau nước mắt: "Ngươi không thích sao? Nga, ta không nên dùng con thỏ so với ngươi. Ngọc Lang ngọc thụ lâm phong, phải là rồng mới đúng.(anh khi quân wá òi đó, hem sợ à??) Ai, ngươi tổng là như thế này, rất nhiều chuyện, thay đổi liên tục làm người ta không biết phải làm sao."

Ta liếc hắn một cái, nếu là ngày thường, ta đã sớm một quyền đánh hắn rồi. Đáng tiếc tối nay hắn say thành như vậy, ta có đánh cũng thấy không quang minh chính đại gì, đành phải chịu đựng nắm chặt tay lại.

Tiểu Vương gia ngồi bên cạnh ta hoảng hốt nói nửa ngày, ta phá lệ nghe xong nửa ngày.

Cuối cùng, hắn nói: "Tuy rằng ngươi một thân đầy tật xấu, nhưng ta là ta yêu thích nhất những cái tật xấu đó của ngươi, cũng không phải là đời trước mắc nợ ngươi hay sao? Ngươi cũng không cần thay đổi, nhất định không được thay đổi....."

Ta bị hắn cầm chặt tay đến mất cả kiên nhẫn, đành phải gật đầu nói to: "Hảo, ta không thay đổi, ta tuyệt đối sẽ không thay đổi."

Vừa nói xong, tiểu Vương gia đã nhẹ nhàng buông tay, thẳng lưng ngã xuống giường, cư nhiên ngủ ngay lập tức.

Người này....

Ta nhẹ nhàng dụi mắt, lường trước giờ phút này đem hắn gọi tỉnh dậy bắt hắn rửa mặt thay xiêm y là khó khăn quá lớn. Đành phải giúp hắn cởi quần áo, giày, kéo hắn nằm ngay ngắn lại trên gối. Chính mình cũng cởi quần áo, chui vào bên người tiểu Vương gia.

Nghe tiếng tim đập tiểu Vương gia, ta trong bóng đêm nhìn chăm chú hắn một lúc lâu, lòng bỗng nảy sinh một suy nghĩ ác độc: hừ, nếu ngươi còn dám gọi kẻ khác vào thư phòng một lần nữa, ta sẽ không để ngươi yên!

Lặp đi lặp lại lời nói thầm đến nửa đêm, ta mới dụi vào lòng tiểu Vương gia ngủ.

Tiểu vương gia tuy rằng say rượu, tỉnh dậy cũng rất sớm. Ngày mới lên, đã nghe thấy hắn ở bên tai tinh thần rạng rỡ nói: "Hôm nay xem ra trời đẹp đây, sao không dậy sớm một chút xem ta luyện kiếm?"

Hắn đêm qua ngủ thực thoải mái, như thế nào so được với ta ưu sầu ảo não? Mặc kệ hắn, ta tiếp tục vùi đầu vào chăn ngủ thêm chút nữa.

Tiểu Vương gia dùng tay vuốt ve khắp người ta, không ngừng quấy rầy. Ta đã muốn trở thành thói quen được vuốt ve như vậy (O.o), không chút nào nhúc nhích mặc hắn làm, bỗng nhiên lại nghe thấy hắn nói: "A, trên nền nhà cư nhiên sao lại có một cây gỗ lớn? Ngươi lại luyện côn thuật à?"

Không đúng, cái đó vốn là phải đánh ngươi.

Bất quá ta đại nhân đại lượng quyết định tha thứ cho ngươi, cũng không nói nhiều, hàm hồ "ân" một tiếng.

Chờ ta ngủ đủ, từ trên giường đứng lên, tiểu Vương gia đã mặc y phục chỉnh tề, đứng đợi thật lâu.

"Mau mặc quần áo, ăn sáng rồi thu dọn đồ đạc."

"Thu dọn đồ đạc?"

Hắn cười thần bí: "Ngày hôm qua ta cầu hoàng a mã, phái ta ra ngoài tuần tra Giang Nam. Thu dọn đồ đạc xong, là có thể mang ngươi theo đi chơi."

"Thật sự?" Ta hưng phấn mà nhảy dựng lên, ôm tiểu Vương gia kêu: "Tới Giang Nam tuần tra? Kia không phải thành khâm sai đại thần à? Thực ngoan, thật sự uy phong a. Thú vị thú vị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!