Chuyến xuất môn lần này của tiểu Vương gia đối với ta mà nói là chuyện tốt, bởi vì hắn sau khi trở về thái độ hòan tòan khác hẳn, quả thực là hữu cầu tất ứng, bảo ta thật sự có điểm thụ sủng nhược kinh.
Ta cuối cùng cảm thấy được bên trong có điểm kỳ quái, chính là mỗi lần hỏi tiểu Vương gia, tổng bị hắn dùng chuyện thú vị mà lảng tránh. Rốt cục sau vài lần hỏi han đều thất bại ta cũng không nhắc tới nữa.
Một ngày, giờ cơm chiều, ta muốn đến đình lý ở tiểu viện đích mở tiệc, cùng với tiểu Vương gia cùng nhau đợi ngắm trăng vừa ăn cơm. Chờ lúc ánh trăng ló dạng, mới phát hiện thời tiết này, phương vị này căn bản không thể thấy trăng. (hai cái đứa này =.= dở hơi thật)
Nhìn không tới ánh trăng, chúng ta giống nhau rất có tư vị ăn uống.
"Không ngờ thời gian này cư nhiên còn có thể có được cá phấn ngon như vậy (thú thật hem bik con này tròn méo ra sao nữa:">)." Tiểu Vương gia một bên tán thưởng, một bên gắp miếng cá đặt vào trong bát của ta.
Ta cúi đầu lảng tránh, gật gật nói: "Không tồi, quả thật ăn ngon." Vì thế liền gắp thêm mấy miếng, tiếp tục ăn lấy ăn để.
Tiểu Vương gia tỏ ra không để ý chuyện ăn uống lắm chỉ là lẳng lặng nhìn ta ăn.
"Ăn a, Sanh nhi, ngươi cũng ăn một chút." Ta vì hắn gắp một khối, đặt vào trong bát của hắn.
Tiểu Vương gia cười nói: "Đây là vật phẩm tiến cống của Hồ Bắc. Phải từ từ ăn, mới có thể thưởng thức hết tư vị." Hắn gắp miếng cá lên, chậm rì rì, rất có dáng vẻ thưởng thức mỹ vị.
Ta xua tay nói: "Cá không phải là cá, chẳng lẽ là cống phẩm, nó liền không giống bình thường? Bất quá là nhìn xem vận khí như thế nào, cùng nhau sống ở hồ nước, chẳng qua có con được tuyển đi làm cống phẩm mà thôi. Cũng giống như hoa hoa công tử cùng với tiện nô chẳng qua chỉ là hơn nhau ở vận số may rủi, chứ cũng từ con người sinh ra cả mà"
"Lời ấy không đúng đâu." Tiểu Vương gia nghiêm mặt nói: "Có thể làm cống phẩm, tất nhiên là được tuyển chọn trong những thứ đã tuyển chọn nhiều lần. Huyết thống tôn ti, thượng trí hạ ngu, vốn là đạo lí từ xưa." (anh ơi, *lạc đề* rồi =.=")
Ta nghe hắn nói như vậy, bỏ lại chiếc đũa, cũng nghiêm mặt nói: "Ngươi khẳng định được chọn nhất định so với không được chọn là tốt hơn? Ít nhiều thứ tốt, sinh trưởng ở thâm sơn đại trạch, bị chó hoang ăn, làm sao đến phiên hoàng đế ăn? Như cái đĩa thế này...." Ta xoay xoay cái đĩa (ầy, coi chừng lại bể nữa bi giờ), "Mặc kệ có phải hay không cống phẩm, dù sao chính là một đĩa cá.
Tái lợi hại cũng không có khả năng so với thức ăn bên trong ngon hơn." (nói hay, bé... được lắm!)
Ta nói vài câu miệng lại bắt đầu muốn ăn (O_o), nắm lên chiếc đũa tiếp tục hướng đĩa rau gắp cho vảo miệng, không kiên nhẫn nói: "Tốt lắm, bất hòa ngươi nói cũng đã nhàm chán rồi. Ta hỏi ngươi, ngươi chừng nào thì cho ta đi ra ngoài ngoạn?"
Cái này mới là vấn đề quan trọng.
Hiện tại, ta cư nhiên còn không có quyền lợi ra khỏi đại môn Vương phủ, đương nhiên phải tận hết sức lực tranh thủ.
Tiểu Vương gia sắc mặt buồn bã.
Mỗi lần ta hỏi vấn đề này, hắn đều sắc mặt buồn bã. Mỗi lần hắn lộ ra cái dạng này, ta liền mềm lòng vô pháp chống lại.
Bất quá, ta quyết định lần này tuyệt đối không mềm lòng.
"Nói, ta khi nào thì có thể đi ra ngoài ngoạn?" Ta lớn tiếng ồn ào: "Ta là khách của Vương phủ, ngươi không thể nhốt ta như vậy a."
"Vì cái gì nhất định phải đi ra ngoài? Trong Vương phủ thiếu cái gì?"
"Trong Vương phủ cái gì cũng không có thiếu,... " ta trầm ngâm cúi đầu, chớp mắt nói: "Bất quá khi ngươi không cho ta tùy ý xuất nhập, ta vẫn là cảm thấy được chính mình không có tự do."
Tiểu Vương gia chậm rãi để đũa xuống, cúi đầu trầm ngâm.
"Ngọc Lang, nếu ta cho ngươi lệnh bài tùy ý xuất nhập..." Tiểu Vương gia từ trong lòng ngực lấy ra cái ta thèm nhỏ dãi đã lâu: lệnh bài xuất nhập, ta cao hứng đưa hai tay ra đón lấy.
"..... vậy ngươi cũng không thể vì ta mà không cần nó?"
Ta ngạc nhiên: "Vì cái gì không cần?"
Tiểu Vương gia nhẹ nhàng cười, dựa vào ta: "Kinh thành hiểm ác, ta không nghĩ ngươi có đủ kiến thức để tự nhiên đi lại nơi này. Không bằng ở trong Vương phủ sống thanh tịnh, qua ba tháng mùa xuân, ta mang ngươi đến Dương Châu chơi."
Hắn tiếng nói trầm thấp, hết sức lọt tai, ta nghe được mơ mơ màng màng cười rộ lên, gật đầu nói: "Hảo."
Tiểu Vương gia ôm ta, đối ta hôn ngọt ngào, đắm say.
Buổi tối lại là càn quấy một đêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!