Chương 33: (Vô Đề)

Uống rượu đến ngã lăn ra trên giường còn chưa tính, còn muốn toàn thân xương cốt đều đau nhức.

Ta ngày kế tỉnh lại đau đến nghiến răng trợn mắt, mơ hồ nhớ tới hôm qua cơ thể mình cùng tiểu Vương gia ma sát đụng chạm vô cùng khoái hoạt, còn có những tiếng rên rỉ dâm loạn vừa nghĩ đến đã muốn đỏ mặt, tiểu Vương gia thì cường ngạnh luận động suốt đêm.

Biết mình lại đần độn tự động đưa dê vào miệng sói, ta khóe miệng động động, cơ hồ phải lớn tiếng khóc kêu oan.

"Cũng là ngươi tốt nhất, Ngọc Lang." Còn chưa kịp há mồm, tiểu Vương gia hai tay đã đem ta gắt gao ôm lấy, thở dài: "Trên đời nếu có nhiều người như ngươi vậy, thiên hạ há chẳng phải vô cùng thái bình sao? Vừa nhìn gương mặt, đã có thể ít nhiều đóan biết được tâm tư."

Hắn ngữ khí thê lương, hại ta muốn khóc lên oán khí đành phải càu nhàu một tiếng nuốt trở lại vào bụng.

Tên hỗn đản này, đã ăn được ta thì hẳn phải là dào dạt đắc ý mới đúng chứ?

Còn ở đó ai thán cái gì?

Ta ở trong lòng ngực tiểu Vương gia giương mắt nhìn hắn. Quả nhiên, sắc mặt hắn rất không ổn, giống như gặp phải chuyện gì vô cùng phiền lòng. Nhưng hắn có năng lực như vậy thì làm gì có ai có thể gây khó dễ cho hắn được chứ? Trên đời còn có người hội so với ta phiền phức hơn sao? (O. o tưởng tự hào cái gì... chậc!)

Tiểu Vương gia thân mình trần trụi ôm ta vào lòng, buồn không lên tiếng, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Ta tuy rằng cảm thấy không được thoải mái lắm, nhưng hắn hôm nay đặc biệt kỳ quái, đành phải mặc hắn ôm.

Cứ như vậy qua hết một buổi sáng, ta cư nhiên không có cơ hội thống thống khoái khoái khóc lên thật lớn cho hắn biết mặt.

"Ngọc Lang, ngươi có hy vọng cả đời cùng ta như vậy hay không?" Tiểu Vương gia ôm ta đã lâu, rốt cục cũng hoạt động một chút, lấy tay nhẹ nhàng xoa xoa cái trán của ta.

Ta ngẩng đầu nhìn, môi của hắn, ánh mắt của hắn, đều phi thường xinh đẹp. Tiểu Vương gia nhìn bộ dáng của ta, có chút sốt ruột. Ta từ nhỏ rất thích những thứ xinh đẹp, hắn vừa mở miệng hỏi, ta cơ hồ muốn gật đầu đáp ứng.

Tiểu Vương gia chăm chú nhìn ta, đôi mắt như có lửa.

Ta vừa muốn gật đầu, bỗng nhiên nghĩ vấn đề này không thể tùy tiện đáp ứng. Cả đời là một khái niệm dài đăng đẳng. Nếu đáp ứng rồi, kia cùng với chung thân làm nô tài của hắn có gì khác biệt? (ậy, bậy, bậy hết sức, *vợ* với người hầu seo có thể giống nhau được!)

"Ôi, " nháy mắt thần trí đã thanh tỉnh lại, không để vẻ đẹp của tiểu Vương gia mê hoặc, ta kiên định nói: "Không hy vọng."

Trên đỉnh đầu, gương mặt tiểu Vương gia thoáng cái đã biến sắc. Ta khẩn trương bắt lấy tay tiểu Vương gia để tránh hắn tức giận, ta phản kháng không kịp.

"Không hy vọng?"

Lòng ta như có tảng đá to đè nặng xuống, quay đầu, nhỏ giọng nói: "Không hy vọng....."

Tiểu Vương gia lạnh lùng nhìn ta một hồi, da mặt căng thẳng giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nứt vỡ. Lòng ta càng loạn hơn, một bên nghĩ thầm nên ứng biến như thế nào.

Trong phòng không khí dần dần ngưng trọng.

Sau một lúc lâu.....

"Ta sớm nên biết ngươi hội nói như vậy....." Tiểu Vương gia phun ra một câu trầm thấp, đường cong trên mặt chậm rãi nhu hòa xuống, vỗ vỗ khuôn mặt của ta nói: "Bộ dáng ngươi như vậy, chưa bao giờ hội sửa."

Ta thấy hắn không có phát hỏa, nhẹ nhàng thở ra, ngạc nhiên nói: "Vì cái gì phải sửa? Tính tình của ta không tốt sao?" Bản nhân tự nhận thiện lương thành thực (O_o what?), không có cần phải sửa đổi gì cả (vậy seo?).

"Không, như vậy là tốt rồi. Ta nghĩ ngươi cả đời cũng không cần sửa."

Ta xem xét gương mặt tiểu Vương gia, nói: "Tiểu vương gia, ngươi có phải hay không gặp chuyện gì không tốt? Vì sao lại kì quái như vậy?"

Tiểu Vương gia bỗng nhiên nở nụ cười, tựa hồ tâm tình tốt lên không ít: "Thật không? Ngươi mà cũng quan tâm ta sao? Ta nhớ ngươi nói ngươi ghét ta nhất mà. Ngọc Lang, ngươi vì cái gì cứ gọi ta là tiểu Vương gia?"

"Không gọi tiểu Vương gia, chẳng lẽ muốn ta gọi ngươi chủ tử? Thật ghê tởm." Ta hướng hắn nhăn mặt nhăn mũi.

"Kia..." Tiểu vương gia đem thanh âm phóng nhuyễn, ôn nhu nói: "Gọi ta là Sanh nhi."

Ta nghe hắn dùng cách nói ôn nhu kia, nhất thời xương cốt đều hư nhuyễn tám chín phần, đem việc đêm qua bị hắn cường ngạnh ném lên chín từng mây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!