Ở trong Vương phủ thư thư phục phục vài ngày, hảo y hảo thực đưa đến trước mặt, ta đối với sự nhiệt tình hiếu khách của tiểu Vương gia có chút vừa lòng.
Duy có một nơi, là mỗi khi ta tới gần sẽ có không ít người khẩn trương, đông vấn tây vấn, sau đó sẽ lễ phép mời ta trở về, đó là: đại môn Vương phủ!
Tiểu Vương gia ngày đó ra lệnh ta đều nghe được nhất thanh nhị sở, trong lòng biết hắn sẽ không cho ta ra khỏi đại môn, chỉ có thể trong lòng thầm mắng, tự trách mình không có khả năng.
Vài ngày không thấy tiểu Vương gia, ta không khỏi hỏi thăm một chút, nguyên lai hắn có việc ra ngoài. Trần bá nói, tựa hồ là triều đình phái đi làm cái gì đó.
Hừ, hắn có thể được phái đi làm việc gì cơ chứ?
Cuối tháng, ta đang ở trong thư phòng tiểu Vương gia nghiên cứu một cái chuông vàng của hắn (*nghiên cứu*???), Trần bá từ bên ngoài tiến vào, cao hứng nói: "Chủ tử đã trở lại!"
"Cái gì?" Ta lắp bắp kinh hãi, bởi vì nghe nói là hoàng đế có ban cho tiểu Vương gia một cái chuông vàng, mà nó (cái chuông) lại đang nằm im trên tay ta không hiểu vì không đong đưa được nữa. (kết quả của việc *nghiên cứu*)
"Chủ tử đã trở lại, đang ở chính sảnh nghỉ ngơi, bảo rằng như thế nào lại không thấy Hạ công tử."
"Tại sao trở về nhanh như vậy?" Ta tức giận ồn ào cả lên, một bên âm thầm phỏng đóan không biết tiểu Vương gia đã biết việc ta làm bể năm ba cái đĩa trang trí, mười bảy mười tám miếng ngọc treo trong phòng (O_o) hay chưa.
Còn có bồn hoa bảo bối của hắn ở trong viện, chịu không nổi sự dốc lòng chiếu cố của ta, hiện giờ chỉ còn một cây cọc trụi lủi.(O.O)
(h thì mình đã hiểu seo gia đình em sung sướng như vậy khi *tiễn* em ra khỏi cửa)
"Chủ tử tìm người, mau đi theo ta."
Vì cái gì cứ tìm ta gây phiền toái?
Cho dù ta nhất định sống chết thế nào cũng không đi, Trần bá vẫn là vâng theo mệnh lệnh của tiểu Vương gia đem ta kéo tới trước mặt hắn.
Chính sảnh bày ra vài cái rương, mấy tên tùy tùng của tiểu Vương gia vẫn đang khiêng cái gì đó.
Tiểu Vương gia ngồi ở đại sảnh, chầm chậm uống chén trà nóng.
"Đi nơi nào vậy? Tìm nửa ngày cũng không thấy bóng ngươi." Vừa nhìn thấy ta, mọi quan tâm của tiểuVvương gia đều dồn về phía ta.
Ta âm thầm cân nhắc: ngàn vạn lần không thể cho hắn biết ta vừa mới ở trong thư phòng của hắn, nếu không tội lộng phá bảo vật được ngự ban chỉ có thể rơi đầu.
"Ta là khách, tùy tiện đi một chút là trái với vương pháp sao?" Ta thong thả ngồi xuống, chuyển đề tài hỏi: "Rốt cuộc khi nào thì thả ta về nhà? Ta cho ngươi biết, ta làm khách ở đây như vậy là đủ rồi đấy."
Hắn khinh miêu đạm tả – nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Lúc nào ta thấy đủ tự nhiên cho ngươi đi."
"Ta không quan tâm! Ta phải về nhà!"
Chờ hắn phát hiện ta lộng phá rất nhiều đồ vật của hắn chỉ sợ ta không có cơ hội rời đi.
"Như thế nào vừa thấy mặt liền cùng ta giận dỗi?" Tiểu Vương gia lạnh nhạt nói: "Vốn nghĩ muốn cho ngươi kinh hỉ, quên đi, gọi bọn họ lên đây đi."
Kêu ai?
Lòng ta sinh điềm xấu, không khỏi cảnh giác nhìn chằm chằm về phía cửa.
Chỉ chốc lát, có ba người bước nhanh vào, cung kính đối tiểu Vương gia hành lễ: "Chủ tử." Lại quỳ xuống, dập đầu thật mạnh.
Ba người này lão có, nữ có, nam có, động tác hành lễ thuần thục cứ như hoạt động thường nhật.
Cư nhiên là mẫu thân cùng gia gia không có lương tâm của ta, còn có phụ thân đang mặc quan phục.
Nhất thời mặt mày tối tăm, nói không ra lời.
"Đều đứng lên đi." Tiểu Vương gia liếc mắt xem xét ta, khóe môi khẽ nhếch: "Các ngươi là nô tài trong Vương phủ nhiều năm, năm đó một đường hầu hạ chủ tử tối hảo, không thể xem như những nô tài bình thường, về sau thấy ta hành lễ thì có thể, còn dập đầu miễn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!