Vốn sự tình phát triển đến nước này, tiểu vương gia nói thế nào cũng phải hảo hảo tỉnh lại, cho dù không lập tức cung kính đưa ta về nhà, cũng ít nhất nói mấy câu nhẹ nhàng xin ta tha thứ.
Ai ngờ hắn tỉnh lại nhưng tỉnh lại càng tệ hơn.
Hắn sau một lúc ngẩn người, hét lớn: "Người đâu! Đem tên tiểu tử không hiểu tôn ti này xuống đánh mười trượng, cho hắn tỉnh ra!"
Gia đinh bên ngoài ầm ầm vâng lệnh, vẻ mặt hung thần ác sát tiến tới, túm lấy ta một người vô tội thiện lương kéo ra ngoài.
Ta nước mắt lưng tròng còn chưa kịp phản ứng, đã bị bọn chúng ném xuống nền đất giữa sân, ba! ba! ba!... mà đánh.
Âm thanh bản gỗ va chạm với da thịt, nghe tuy rằng đáng sợ, nhưng không bằng tự mình cảm giác đau đớn đáng sợ này.
Ta càng khóc lớn, vang vọng thiên địa, chấn động thiên đình.
Thật vất vả chịu đựng hết mười trượng, tiếng khóc còn chưa dứt, Tiểu vương gia lại đi tới trước mặt, cười hì hì ngồi xổm xuống hỏi ta: "Như thế nào, ta bây có phải là hảo chủ tử hay không?"
Nghiêm hình tra tấn, sao có thể là anh hùng hảo hán?
Nước mắt vòng quanh khóe mắt rốt cuộc cũng rớt xuống.
"Ngươi... ngươi..." Ta biết khóc sướt mướt không phải hành vi của nam tử hán, nhưng cứ để ngươi tự mình nếm thử mùi vị của trượng gỗ, ngươi liền hiểu được.
Hắn nghiêm sắc mặt nói: "Ngươi vẫn không phục? Hảo, phải cho ngươi phản tỉnh lần nữa vậy."
Ta biết hắn lại muốn hạ lệnh đánh, toàn thân co rụt lại.
Nhưng nộ khí trong lòng lại không ngừng dâng lên, căn bản là không sợ chết, ngửa cổ hét lớn: "Ngươi đánh chết ta đi. Ngươi đánh chết nô tài, còn dám nhận là hảo chủ tử?"
Nói xong, quay lại nhìn hai tên gia đinh đang nắm chặt trượng gỗ phái sau, tránh không khỏi run rẩy.
Tiểu vương gia giận tím mặt quát: "Đánh cho ta, đánh chết cũng không được ngừng!"
Ta kinh hô một tiếng thiếu điều muốn ngất xỉu tại chỗ.
Mẫu thân, vĩnh biệt. Ngọc Lang kiên cường bất khuất của ngươi cuối cùng cũng phải anh dũng hy sinh vì bị người đánh chết.
Gia gia, tôn tử của ngươi căn bản không có khiếu làm nô tài. Người vì cớ gì ép buộc ta? Chẳng lẽ là vì đố kị anh tài (là ta) sao?
Đang cảm thán, bỗng nhiên nghe thấy một thanh âm tuyệt vời tới cực điểm.
Nếu mang so sánh với tiếng hót chim hoàng oanh càng hoàn hảo hơn, nhẹ nhàng ôn nhu, lại mang theo uy nghiêm, trang trọng nói không nên lời, đồng thời lại tựa như lụa mỏng trấn an lòng người.
Hơn nữa, thanh âm tuyệt diệu ấy lại phát ra hai chữ rung động lòng người—— "Ngừng tay"
Lời vừa nói ra lập tức trượng gỗ trên mông ta liền hạ xuống.
Đương nhiên, thanh âm dễ nghe như vậy, hắn sao lại không hảo hảo nghe lời. Giọng nói tuyệt mỹ như vậy so với thanh âm độc ác của tiểu vương gia kia đúng là một trời một vực!
Thầy tướng từng nói ta sau này sẽ gặp được quý nhân phù trợ, có thể gặp dữ hoá lành.
Ha ha, quả nhiên là đúng a.
Ta mở to mắt xem bộ dáng vị cứu tinh của mình như thế nào.
Một thiếu phụ trẻ thanh tú, đoan chính cùng hai tiểu a hoàn thướt tha đi tới, một thân quý khí, ung dung, đẹp đẽ tới cực điểm.
Thật là một quý phu nhân mỹ lệ, ta tuy rằng bị trói chặt dưới đất, cũng ngẩng đầu nhìn nàng không chớp mắt.
Tiểu vương gia đáng ghét kia, lại còn dám hướng về phía nàng ấy với ánh nhìn rất....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!