Chương 29: (Vô Đề)

"Đều là tại ngươi, ăn cơm mà cũng không xong, hại tay của ta tê nhức cả rồi." Ta để đũa xuống, cau mày bực tức nhìn tiểu Vương gia.

Hắn hỏi thăm dò: "Mỏi tay sao? Ta giúp ngươi xoa bóp." Nói xong liền lấy tay vuốt ve tay của ta. (*xoa bóp*???)

Lực đạo vừa phải làm cho ta thoải mái vô cùng.

Bỗng nhiên, ta nghĩ tới một chuyện.

"A? Tay của ngươi không phải không thể cử động được sao?" (ủa? giờ bé mới biết à? O.O)

Tiểu Vương gia đối ta ra vẻ dương dương tự đắc, không lên tiếng chỉ nhẹ nhàng nở một nụ cười.(đểu)

Ta bất mãn nói: "Ngươi lại gạt ta?"

Còn bắt ta đút cơm cho hắn nữa chứ! (đâu có bắt đâu, là em tự nguyện mừ:()

Nếu không phải hắn xoa bóp vô cùng thoải mái, ta nhất định đã dùng lực đẩy hắn ra.

Tiểu Vương gia vừa xoa bóp tay giúp ta, vừa nói: "Vừa rồi tay ta quả thực không thể nhấc lên được, bất quá nhờ được ngươi đút cơm trưa cho, hiện tại tự nhiên đã tốt hơn rất nhiều rồi."

Thật sự là thiên tài càn quấy mà. (ko là thiên tài nịnh dzai:))

"Ngọc Lang, ngươi nằm lên trường kỉ đi, ta giúp ngươi xoa bóp."

Ta hừ thật mạnh một tiếng, bất quá nhìn thần tình ân cần của hắn ta thật không thể nhẫn tâm, đành phải im lặng nằm dài trên trường kỷ.

Bàn tay rắn chắc của hắn nhẹ nhàng xoa bóp đều khắp lưng ta thật vô cùng thoải mái.

Xem ra tiểu Vương gia thật sự đã học qua phương pháp xoa bóp.

Sau khi ăn xong vốn nên ngủ trưa, được tiểu Vương gia xoa bóp một hồi, toàn thân rã rời càng thêm buồn ngủ. Ta lười biếng ngáp dài một cái.

"Muốn ngủ thì ngủ đi."

Tiểu Vương gia không bao giờ nói lời nào thực tốt đẹp cả, hắn vừa mở miệng, ta liền nhớ tới những chuyện không hay trước kia. Nếu hắn thừa dịp ta ngủ làm cái gì xằng bậy, như vậy cũng thực không xong.

Bất quá, hắn xoa bóp rất thoải mái, nếu bảo hắn rời đi, ta thật không muốn.

Ta đành phải trợn tròn mắt, cố quay đầu lại giám sát hắn dù tư thế này nói thật ra chẳng hề thoải mái chút nào.

Nhìn một hồi, đầu óc hỗn loạn, mí mắt như bị ai đó kéo xuống.

Căn cứ vào biểu hiện hôm nay của hắn, tiểu Vương gia thực đã cải tà quy chính? Tuy rằng hắn trong phút chốc hòan tòan thay đổi đến khó tin, nhưng ta cũng không nên vì thế mà không tín nhiệm hắn.

Quên đi, coi như ta tin hắn một lần nữa.

Ta nhắm mắt lại, hoàn toàn rơi vào mộng đẹp.

Không biết là ngủ bao lâu, khi tỉnh lại toàn thân ta vô cùng thư thái, hơn nữa toàn thân trên dưới mát lạnh, giống như không có mặc xiêm y.

Chờ một chút!

Quả thật không có mặc xiêm y...

Ta lập tức thanh tỉnh lại.

"A! Ngươi đang làm cái gì đó?"

Tiểu Vương gia vốn đang muốn tách hai chân của ta ra, thấy ta tỉnh lại, một chút cũng không có lộ ra lúng túng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!