Chương 27: (Vô Đề)

Vì thế, ta thuận lợi ở Vương phủ làm khách nhân.

Sáng sớm hôm sau, Trần bá cung kính đem lên một bộ bộ đồ mới cho ta.

Chất liệu thượng hạng, thủ công lại tinh xảo.

"Hạ công tử, đây là xiêm y hôm nay của ngài, chủ tử lệnh cho chúng ta làm, chỉ sợ còn có chút không vừa với ngài. Những thứ khác hạ nhân vẫn đang gấp gáp hoàn thành."

Trần bá cúi rạp lưng ở trước mặt ta phun ra một loạt chữ "ngài" làm ta cơ hồ muốn té khỏi giường.

Ta há to mồm, la lớn: "Trần bá, ngươi hồ đồ rồi à? Ta là Ngọc Lang a!"

"Ta biết. Chính là ngươi đã là khách của Vương phủ, cùng chủ tử nhà ta cùng ngồi cùng ăn. Ta là nô tài của Vương phủ, cao thấp nên có chừng mực." (lại thế! >.< nhiễu sự)

Thật sự là phát ngôn của hảo nô tài.

Ta không còn lời nào để nói. (hok fải em thik vậy lắm hả???)

Ta nhảy xuống giường, đem bộ đồ mới mặc vào, săm soi trước gương, cảm giác vô cùng thích thú. (cứ như thử đồ trong shop í)Ta ha hả cười, nhìn lại, Trần bá vẫn đang khoanh tay đứng sau lưng ta.

"Trần bá, ngươi đứng để làm chi? Ngồi đi."

Trần bá vội vàng xua tay: "Không không không! Hạ công tử là khách của Vương phủ, ta khả không có tư cách cùng tọa với ngài."

Ta nhức đầu, nghĩ có nên một lần nói cho rõ ràng, hắn như thế nào lại hòan tòan thay đổi như vậy. Xem ra nô tài cùng người tự do hai thân phận này quả thật vô cùng khác biệt. (dĩ nhiên òi:))

"Chủ tử nói, thỉnh Hạ công tử dùng bữa sáng. Nếu Hạ công tử không có gì phân phó, tiểu nhân xin lui xuống trước."

Thấy Trần bá bộ dáng cung kính, ta cả người không được tự nhiên, gật đầu lung tung nói: "Hảo, ngươi đi đi."

Ta tự đi tìm tiểu Vương gia.

Ra đến tiểu viện, hộ vệ vẫn còn đứng gác ở đó, quả nhiên không hề ngăn ta lại ta. Bọn họ đang tựa vào tường nói chuyện phiếm, thấy ta nhìn bọn họ đều vội vàng đứng lên thỉnh an: "Hạ công tử hảo."

( Công nhận Vương phủ dạy nô tài hay ghê, răm rắp nghe lời, chỉ có một người... Chậc! Trả trách ảnh iêu em:))

Ta trở tay không kịp, bị hành động quái dị của bọn họ làm cho hoảng sợ. Hơn nửa ngày mới nhớ tới lời cảnh cáo bọn họ của tiểu Vương gia.

Thực ngoan, xem ra mệnh lệnh của tiểu Vương gia thật sự là đã "khắc sâu" trong lòng bọn họ.

(đấy, lộ bản chất rồi đấy!)

Tiểu Vương gia bình thường vẫn ăn sáng tại hoa viên đình.

Lúc ta đi qua, hắn vẫn chưa bắt đầu ăn. Thức ăn bày đầy trên bàn, bốc khói nghi ngút, bên cạnh còn có hai cái nha đầu đứng hầu.

Tiểu Vương gia vẫm chăm chú luyện kiếm.

Thấy ta đi tới, hắn cười nói: "Đã tới rồi a, có rất nhiều món ngon cho ngươi đấy." Vẫn không đình chỉ việc đang làm.

Ta đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống không chút khách khí, xem tiểu Vương gia luyện kiếm.

Hắn động tác tuy rằng chậm, nhưng độ mạnh yếu lại thể hiện rõ ràng, hiển nhiên là luyện tập từ nhỏ. Ai, trách không được hắn khí lực đặc biệt lớn, có thể dễ dàng đem ta chế trụ.

Ta nghĩ đến thứ côn pháp bản thân học, chỉ sợ thuộc hạ của hắn cũng chưa cần đến ba chiêu cũng dễ dàng thắng ta, không khỏi thở dài.

"Than thở gì vậy?" Tiểu Vương gia ngưng luyện kiếm, lấy khăn mặt từ tay nha đầu, thanh kiếm vắt bên người, ngồi vào bên cạnh ta: "Như thế nào không ăn? Ngươi không cần chờ ta, ăn trước đi" (tưởng bở)

Ta thành thật trả lời: "Ta không phải đang đợi ngươi, bất quá ta hôm nay không muốn ăn sáng, cơm trưa sẽ có thể ăn được nhiều." (he he xấu hổ, đồ tự kỉ!)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!