Tiểu Vương gia sắc mặt lập tức trở nên phi thường khó coi. Tuy rằng ta trước kia đã từng xem qua không ít sắc mặt khó coi của hắn nhưng lần này là khó coi nhất.
Hắn trừng mắt liếc ta một cái, trong ánh mắt có ẩn chứa sự sợ hãi không nói nên lời, giống như sợ hãi ngay lập tức sẽ mất ta, quay đầu đối nam tử kia nói: "Nhị ca, Ngọc Lang tính tình cổ quái, chỉ sợ sẽ gây phiền phức cho Nhị ca." Hắn ngữ khí cung kính, giống như đối với Nhị ca này kiêng kị thật sự.
Ta chưa từng nghe qua tiểu Vương gia đối Vương phi dùng qua ngữ khí như vậy, cũng không có nghe được hắn đối Đại vương gia dùng ngữ khí như vậy. Vì cái gì cố tình đối Nhị vương gia này tối cung kính?
Nghĩ đến đây, ta nghi hoặc nhìn chằm chằm Nhị vương gia nhã nhặn kia.
Nhị vương gia tính tình rộng lượng, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, nói: "Nếu Cửu đệ không muốn, ta cũng không miễn cưỡng. Đại ca, Phàm nhi cũng đã nguôi giận, chúng ta đi ngắm hoa thôi." Hắn quay đầu, bước đi ra ngòai.
Giống như hắn là một tên thủ lĩnh vậy, hắn vừa quay người đi, trong viện mọi người đều đi theo, rộn ràng nhốn nháo, chuyện vừa mới phát sinh hết thảy đều xem như chưa từng có.
Bọn họ như thế nào có thể làm như vậy?
Kim Muội đầy người đều là thương tích ẫn đang quỳ trên mặt đất.
Ta ở bên cạnh Kim Muội ngồi xổm xuống, cẩn thận nâng nàng dậy.
"Đến đây cho ta xem nào." Một người đột nhiên ôm chầm lấy ta, xem xét cái trán bị thương của ta, cư nhiên là tiểu Vương gia vẫn cón ở lại.
"Không được chạm vào ta."
Tiểu Vương gia không để ý tới kháng nghị của ta, vung tay lên, hai bên thị hầu của hắn đều đi tới, đỡ Kim Muội dậy. Tiểu Vương gia dắt ta trở về phòng, uy hiếp nói: "Ngươi tái chọc giận ta, sẽ đem Kim muội ném tới hồ nước suốt đêm!"
Ta vừa nghe, lập tức trở nên ngoan ngõan.
Tiểu vương gia đem ta đặt trên giường, giúp ta bôi thuốc.
Bởi vì nghĩ đến Kim Muội, ta chỉ ngoan ngoãn hảo nằm, mặc hắn đem ta lật tới lật lui. Dược cao vừa chạm đến vết thương trên lưng, ta không khỏi run run một chút.
"Đau sao?" Tiểu Vương gia lập tức nhỏ giọng hỏi.
Còn không phải do ngươi đánh đập? Còn ở đây miêu khóc chuột.
Ta hừ thật to một tiếng, vốn định chửi ầm lên, bất quá ngẫm lại tình cảnh của Kim Muội, đến tột cùng không có mắng ra khỏi miệng.
Không nghĩ tới ta chưa từng mắng ra khỏi miệng, tiểu Vương gia lại tiếp tục nói như trêu tức ta.
"Ngươi như thế nào liền như vậy không biết tiến thối? Làm trò trước mặt mọi người làm cho ta không thể thóai lui? Ta còn chưa nói sao ngươi lại đi đắc tội Đại ca." Tiểu vương gia thở dài: "Vốn cũng không phải chuyện gì to tát, khả ngươi vì cái gì tự hủy hại chính mình, làm cho trán bị thương thành như vậy?"
Hắn như thể không chú ý tới ánh mắt tức giận của ta trừng hắn, cư nhiên còn tiếp tục nói tiếp: "Thế nhưng cũng không quan trọng bằng việc của Nhị ca. Người như thế nào lại chọc tới hắn? Không chỉ riêng ngươi, chính là các huynh đệ chúng ta, cũng không người nào dám chọc Nhị ca."
Ta tốn hơi thừa lời nói: "Ngươi rõ ràng biết, là hắn chọc ta. Tất cả sự tình, đều là người khác chọc ta thôi."
Ta không có nói dối, Phàm nhi trước thì mắng ta, sau đó còn gọi Đại vương gia đến để bắt tội ta, sau đó nữa thì tên Nhị vương gia chết tiệt kia không biết như thế nào cảm thấy có hứng thú với ta.
Còn có Kim muội, cư nhiên đi lại để cuối cùng gặp phải tai bay vạ gió.
Tiểu Vương gia nhìn bộ dáng hung tợn của ta, lại thở dài một tiếng: "Ngọc Lang, ngươi a.... Ngươi này tính tình thật là...." Hắn hôm nay thở dài thật nhiều."Dù sao về sau, ngươi nhìn thấy Nhị ca của ta thì đi nhanh tránh xa một chút, ngàn vạn lần không được tiếp cận hắn, có biết không?"
Hắn thấy ta thở phì phì, nhẹ nhàng vuốt ve một chút, thân thể nhích lại gần.
Ta nhất thời toàn thân lông tơ đều dựng thẳng lên, trừng mắt nhìn hắn gầm nhẹ: "Ngươi muốn làm cái gì?"
Tiểu Vương gia thấy thái độ của ta, lui ra phía sau một chút, dùng tay ra hiệu nói: "Ngươi không phải sợ, ta chỉ là... chính là.... nghĩ muốn ôm ngươi một cái."
"Phi, ai sợ?" Ta vẫn như cũ cảnh giác vạn phần, thật cẩn thận giám sát nhất cử nhất động của hắn.
"Hảo, hảo, ngươi không sợ." Tiểu Vương gia kinh ngạc nhìn ta, bỗng nhiên quay đầu, nhẹ nhàng nói: "Ngọc Lang, vết thương trên người ngươi thật sự đã hảo rất nhiều sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!