Chương 24: (Vô Đề)

Tiểu Vương gia liên tục vài ngày không xuất hiện.

Kim Muội tựa hồ lại bị bắt đến thị hầu ta, dù sao nàng căn bản cũng chưa từng rời khỏi ta.

Trần bá bận rộn, cũng thường bớt thời giờ đến xem ta, đối ta có rất nhiều điểm không yên lòng.

Hắn không yên lòng là đúng, ta mỗi khắc đều muốn chạy trốn, nghĩ muốn đem hết khí lực chạy khỏi Vương phủ đáng sợ này, chạy thoát cái vận mệnh làm nô tài.

Đáng tiếc, khi ta rốt cục có thể tự do xuống giường thì lại phát hiện ngòai sân có rất nhiều gia đinh canh gác. Khỏi cần phải nói, nhất định là tiểu Vương gia sai đến.

"Ăn cơm thôi, ngươi làm gì mà cứ trèo lên cây mãi thế!" Kim Muội đứng dưới tàng cây ngửa đầu hô.

Ta trèo xuống phủi phủi quần áo bẩn một chút. Trèo cây không phải vì ngoạn, mà là vì xem xét địa hình hảo để tìm cách chạy trốn. Bất quá ta không nói cho Kim muội biết.

"Hôm nay có rất nhiều thức ăn ngon, đều là món ngươi thích ăn." Từ lúc ta bất hòa với Kim Muội, nàng thành thói quen tự quyết định mọi chuyện.

Ta một bên cúi đầu ăn cơm, nàng một bên ngồi gắp thức ăn vào trong bát của ta: "Ăn nhiều một chút, đừng để ăn không đủ no rồi nói ta không tốt với ngươi." Tính tình vẫn là giống với trước kia, nói không được hai câu, sẽ lộ thái độ chua ngoa ngay.

Vội vàng ăn hết cơm, ta buông bát, lẻn đến cửa sân, hứơng ra cửa viện vẫy tay một cái: "Côn Tử, đến đây!"

Côn Tử cũng là một tên nô tài, hắn mỗi ngày ở khu đất trống phía sau sân ngoại đùa giỡn côn, thoạt nhìn cũng khá lợi hại. Ta quan sát hắn một hai ngày, dùng những đồ vật trong phòng dụ hắn đến, để hắn mỗi ngày sau bữa cơm chiều dạy võ nghệ cho ta.

Ngày hôm qua, hắn vô cùng cao hứng đem một cái ngọc chỉ trấn sủy bỏ vào trong ngực rồi mới rời đi.

Những thứ tiểu Vương gia cấp cho cũng không phải hoàn toàn không có hữu dụng.

"Ngọc huynh, hôm nay làm gì mà chường bộ mặt "ác ôn" dữ vậy?" Viện này chỉ có ta không được đi ra ngoài, những người khác đều được tự do đi vào. Côn tử đối gia đinh đang canh gác đùa cợt một câu rồi mới tiến vào. Mẫu thân hắn là thị tì của Vương phi, cho nên thân phận cũng cao hơn những nô tài khác một chút, bình thường cũng không bị điều đi làm việc nặng nhọc.

Dù sao đồ vật xinh đẹp bài trí trong phòng cũng không ít, ta đem một miếng hồng ngọc móc ra cho hắn: "Đến đây, chúng ta hôm nay không phải luyện võ, ta muốn hỏi ngươi vài điều." Ta kéo hắn đến vách tường.

"Chuyện gì?"

"Có biện pháp nào giúp ta ra khỏi tiểu viện này không?"

Côn Tử vội vàng khoát tay nói: "Đừng đùa, Ngọc Lang huynh đệ, bộ ngươi không thấy có rất nhiều người canh giữ ở cửa sao? Ngươi còn muốn đi ra ngoài? Ngươi đi ra ngoài làm gì?"

Đương nhiên không thể nói cho hắn biết ta muốn chạy trốn. Ta vội nói: "Nơi này rất buồn."

"Việc này không cần nghĩ đến nữa, chủ tử nói, ai dám mang ngươi ra khỏi đây, liền đánh chết ngay lập tức. Ta còn muốn sống lâu một chút nữa mà. Ngươi rốt cuộc có học côn hay không? Không học ta đi trở về."

Ta giữ chặt hắn, ủ rũ nói: "Học, học....."

Hừ, một ngày nào đó ta học được hảo công phu, sẽ uy phong lẫm liệt xông ra khỏi tiểu viện này!

Mỗi ngày qua đi đều cực kì buồn chán.

Kim Muội tuy rằng ở cùng ta, chính là ta đã hạ quyết tâm không nói chuyện với nàng, buồn thì cũng chỉ có chịu đựng một mình.

Côn Tử vài ngày không có xuất hiện, nghe thủ vệ tiểu viện nói hắn bị sai đi làm ít việc. Ta chán đến chết ở trong tiểu viện chơi côn, nghĩ chính mình một ngày nào đó xưng bá võ lâm (em cứ đùa).

Tiểu Vương gia vì cái gì muốn đem ta nhốt ở đây?

Hắn cũng không đến xem ta?

Quên đi, vẫn là đừng có tới là tốt nhất, chịu không nổi cái vẻ cao cao tại thượng của hắn.

"Hì hì, người này đùa giỡn côn mà."

Nghe thấy thanh âm châm chọc, ta dừng vũ động gậy gộc lại, quay đầu nhìn lại cửa trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!