Chương 21: (Vô Đề)

Mọi người đều biết, ta chưa từng làm việc nặng. Cho nên, tất cả hết thảy đều không phải lỗi của ta.

Ngày đầu tiên học chẻ củi, ta đem rìu phá hủy. Trần bá nói hắn thực bội phục ta, phải biết rằng người có thể đem rìu phá hư kỳ thật không nhiều lắm.

Ngoại viện có rất nhiều người làm việc nặng giống ta, cư nhiên đối ta chỉ trỏ.

"Nhìn kìa, đó chẳng phải là tên Hạ Ngọc Lang dám đá chủ tử đó sao."

"Yêu, xem bộ dáng kia, thật nghĩ không ra hắn như vậy lang tâm cẩu phế (tâm địa lang sói)."

"Chủ tử thương cảm lão nô tài Hạ gia ngày trước nên tên này vừa vào Vương phủ đã kêu hắn đến thư phòng thị hầu văn chương, cư nhiên như vậy to gan lớn mật, mấy đại nô tài của Hạ gia làm trong vương phủ, hiện giờ thể diện đều không còn."

"Chủ tử cũng coi như nhớ tình bạn cũ, rốt cuộc không có lấy cái mạng nhỏ của hắn, còn ân điển cho đến ngoại viện làm việc."

"Đi mau, tiểu tử này mắt lộ ra hung quang." ( =)), nhục wá!)

"Đúng đúng, đi mau, hắn đem búa rìu đều phá hủy hết, làm như vậy thì đến bao giờ mới được? Loại nô tài này ai dám chứa? Cũng chỉ có chủ tử chúng ta mới tốt như vậy chứa chấp hắn." (O_o tốt chỗ nèo?!)

Ta trừng mắt những người đó co đầu rụt cổ vội chạy trốn, một bụng tức giận không thể nào phát tiết, đem cái rìu đã bị phá hư ném sang một bên, chạy ra tìm Trần bá.

"Trần bá, ta không muốn chẻ củi!"

Trần bá lời nói thấm thía nói với ta: "Ngọc Lang, không cần lo lắng. Học chẻ củi cũng không dễ dàng, nhớ năm đó ta...."

Ai muốn nghe hắn phấn đấu làm nô tài để bị sai bảo?

"Ta vừa cầm rìu, đã nghĩ muốn chém người!" Ta nghiến răng nghiến lợi. ( O_o dạo nì em *lưu manh* dữ!)

Trần bá hoảng sợ: "Ngươi ngàn vạn lần không cần lại gây chuyện. Được rồi, ta giúp ngươi nghĩ biện pháp."

Ngọai trừ Trần bá và Kim muội, mọi người đều nhìn ta bằng ánh mắt quái dị. Giống như ta là một tên đáng sợ bị mắc bệnh hủi, hoặc là một tên điên có thể lên cơn cắn người bất cứ lúc nào.

Kỳ thật, ta bất quá chỉ là thừa dịp tiểu Vương gia không để ý đá hắn một cước thôi mà.(nhưng một cước đó cũng *phê* lắm à ~)

Phu tử nói, kẻ làm nhiều việc ác, đều có anh hùng đến trừng trị.

Vì cái gì trên đời này mọi người đều đem anh hùng xem như kẻ điên hay quái vật?

Trần bá giúp ta thay đổi công việc là chuyển vào trù phòng nấu nước.

Trông nom đại trù phòng là một đại nương cao lớn, nghe xong lời nói của Trần bá, cơ hồ bị dọa trắng mặt.

"Trần bá " đại nương giật nhẹ tay áo Trần bá, hai người đi đến một góc nói chuyện.

"Hắn chính là Hạ Ngọc Lang kẻ đã đá thương chủ tử sao?"

"Đại nương, đứa nhỏ này bất quá là nhất thời không hiểu quy củ. Chủ tử đều tha cho hắn, ngươi hãy cho hắn một cơ hội ở tại trù phòng học tập đi được không?" Trần bá buông nét mặt già nua cùng đại nương nói thầm: "Ta không thể không giúp lão Hạ chiếu cố tôn tử của hắn, ngươi cũng biết, hắn năm đó ở Vương phủ cũng chiếu cố ta không ít."

Thật là, ta cũng không phải là kẻ nguy hiểm gì. (thế lúc nãy ai bảo muốn chém người a~?)

Từ khi ra đời đến nay, tuy rằng mẹ của ta thường nói ta bướng bỉnh, gia gia của ta hay nói ta thích gây sự, nhưng cũng không đến nỗi là một sát nhân cuồng ma.

Đại nương quay đầu lại đánh giá ta từ trên xuống dưới, giống như ta quả thật là một tên sát nhân cuồng ma.

"Ngay cả chủ tử cũng dám đá, có thể trông cậy hắn việc gì đây? Vừa nhìn đã biết không thể an tâm giao việc cho hắn được rồi." Đại nương lại dè dặt hỏi: "Nói thực ra, hắn sẽ không hạ độc ở trong nước chứ hả?" (O_o oh my God! ý tưởng hay lắm, làm đc đó bé, cho tên Vương gia bát đản ấy *ngủm* lun:))

Ta quả thực thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

Này tử lão thái bà, nàng nhất định không biết chủ tử của nàng đã ức hiếp con người thiện lương là ta như thế nào đâu nhỉ, chỉ đá thôi cũng là chưa đủ. (ừ đúng là chưa đủ *gật đầu đồng tình*)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!