"Ô ô!"
Khi... tỉnh lại, mới biết được Hạ gia lão tổ tông rốt cuộc cũng không có phù hộ ta. Đầu đau nhức cơ hồ muốn nổ tung ra, ta đang bị đặt ở giữa sân, trên lưng như bị lửa thiêu đốt, đau nhức...
"Ngũ!" Có người ở phía sau cao giọng đếm.
Tiếng gió ở phía sau vang lên, tiếng roi quất vào da thịt, lại một trận đau nhức đáng sợ như bị lóc đi một miếng thịt trên lưng.
"Lục!"
Bọn họ thật sự dùng roi quất ta! Hơn nữa là thừa dịp lúc ta hôn mê!
Ta đột nhiên giãy giụa muốn đứng lên, lại đấu không lại hai tên gia đinh đang đè chặt người ta xuống. Lần lượt hết roi này đến roi khác quất xuống như muốn lấy mạng của ta.
Thật quá đáng!
Nước mắt bắt đầu không nghe lời lẳng lặng rơi xuống.
Vì cái gì ta lại bị đặt dưới đất dơ bẩn như vậy ăn roi? Ta căn bản là không có sai!
Ủy khuất lòng chua xót hỗn loạn, phẫn nộ. Ta nhớ đến mẫu thân ta không nghĩ đến cốt nhục tình thâm, còn có gia gia xem việc làm nô tài là vinh quang, còn có tiểu Vương gia không xem ta là con người.
Hết thảy đều là không có thiên lý. Ta nhớ đến nhũ mẫu, người đã đứng dưới tàng cây cẩn thận coi chừng ta, sợ ta té ngã; còn có vài tiểu nha đầu cùng ta chơi đùa, và những cái cây cao lớn trong hoa viên, ta có thể leo lên bất cứ lúc nào, những ngày tháng tươi đẹp ấy bỗng chốc trở nên xa xôi với ta.
Ta nhìn chằm chằm mặt đất dơ bẩn nhòe đi qua làn nứơc mắt, nhìn con kiến nhàn nhã bò qua trước mắt ta. Trên người tựa hồ bị đánh đến dần dần chết lặng, không còn cảm giác đau đớn nữa. Người phía sau đếm tới bao nhiêu ta cũng không rõ.
Tầm mắt dần dần mơ hồ, ta chớp mắt, chợt phát hiện trước mắt hoàn toàn là đêm đen.
Nhanh như vậy trời đã tối?
Ta cứ như vậy, đem mặt vùi vào trong đất, nhắm hai mắt lại.
Ta cho là mình rốt cuộc vẫn chưa tỉnh lại.
Kết quả, lại khi... tỉnh lại, ta đang ở trên giường. Đây không phải là phòng của ta, tứ phía đều giăng đầy bụi bặm, mạng nhện, phi thường rách nát. Bài trí cũng rất đơn giản, chỉ có một cái bàn gỗ.
Giường cứng như tấm gỗ, ngay cả cái đệm cũng không có. Trên lưng khẳng định bị thương nặng, ta được đặt nằm úp sấp ở trên giường. Mặt úp lên trên gối.
Ngay cả gối cũng phát ra mùi vị ẩm thấp.
Hết thảy đều đã thay đổi, chỉ có giống nhau không thay đổi là khi ta mở to mắt nhìn vẫn là Kim Muội ngồi ở bên cạnh ta.
Thấy ta tỉnh, nàng nhỏ giọng nói: "Cuối cùng cũng tỉnh." Lại thở dài một hơi.
Ta vẫn chưa hòan tòan tỉnh lại, chỉ có thể ngây ngốc nhìn nàng. Hoặc là, những cái roi đáng sợ kia đã đem ta đánh đến chóang váng.
Kim Muội nhìn ta hai mắt mở to không lên tiếng, lại thở dài: "Thật vất vả, tại sao lại gây ra họa lớn như vậy? Ngươi thật muốn đem cái mạng nhỏ của mình thí đi mới chịu? Ngươi thật là....." Nàng nói xong, cư nhiên lau nước mắt anh anh khóc lên.
Tuy rằng nàng bình thường thực mạnh mẽ, giờ phút này nhìn thấy nàng khóc thành như vậy, ta trong lòng cũng không chịu nổi. Ta mở miệng, muốn an ủi nàng một đôi lời, không nghĩ tới cổ họng cư nhiên lại giống như đất khô cằn, rạn nứt, không nói được một chữ.
"Ngươi muốn cái gì? Trà sao?" Kim Muội thấy ta môi không ngừng khép mở, đến trên bàn lấy một cái bát trà, đưa đến bên miệng ta.
Bát trà cũng đã cũ đến muốn vứt đi, bên trong trà có mùi vị như vách tường ẩm thấp hai bên. Ta nhăn mặt nhíu mày, không biết là Vương phủ còn có những tạp phẩm như thế này.
Kim Muội nhìn ra tâm tư của ta, đem trà đối với miệng của ta nói: "Uống đi, giờ là lúc nào rồi mà còn nghĩ đến muốn làm thiếu gia như lúc trước."
Ta bị nàng nhìn trừng trừng vội hớp lấy một hớp, tuy rằng rất khó uống, nhưng cổ họng nhất thời thoải mái lên nhiều.
"Ngươi phải hảo hảo dưỡng thương, biết sao? Được ăn liền ăn, được uống liền uống, không cần đông chọn tây tuyển làm chính mình bị đói. Trong Vương phủ hơn một ngàn nô tài đã chết, ngươi một kẻ chẳng lẽ còn hiếm lạ? Đừng nghĩ chủ tử không có ngươi không sống được, hắn là chủ tử! Ngươi sao? Bất quá là một tên nô tài, biết chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!