Chương 2: (Vô Đề)

Cửu vương phủ ở kinh thành.

Này hoa tiếu nam nhân chán sống chết tiệt, vì cái gì muốn tới Dương Châu du ngoạn?

Đến Dương Châu du ngoạn cũng được thôi, cố tình còn nhớ lại có một gia nô sống tại Dương Châu, cuối cùng còn bắt ta làm thư đồng!

Ta sáng sớm bị áp giải đến tiền thính, hoa tiếu nam nhân cùng tùy tùng đã sẵn sang trở về kinh.

Mẫu thân hớn hở cầm bọc đồ của ta, đem ta nhét vào giữa đám người hầu, đối hoa tiếu nam nhân... Không, hắn bây giờ là tiểu vương gia, đối tiểu vương gia chắp tay thành khẩn: "Ngọc Lang không được dạy dỗ cẩn thận, thỉnh tiểu chủ tử cứ đánh mắng nhiều vào ạ."

Ta ở trong đám người kêu khổ một tiếng.

Không thể nào? Đánh mắng nhiều một chút, chưa từng thấy qua có nương nào lại ác tâm như vậy.

Tiểu vương gia ra vẻ đỉnh đạc gật gật đầu, nhấc chân bước đi.

Ta tâm không cam lòng không nguyện đi thụt lùi về phía sau, vẻ mặt cầu xin đối mẫu thân nói: "Nương, ngươi chừng nào thì đến thăm ta?"

"Phủ của chủ tử, làm nô tài sao có thể nói đến là đến. Ngọc Lang ngoan, nhanh lên đi. Sớm tạo một chút tiền đồ, ở trước mặt chủ tử xin một chức quan."

Ta lắc đầu, đúng là nương chỉ biết lợi dụng.

Cứ như vậy, một đường đi theo tiểu vương gia nghênh ngang trở về kinh thành.

Vừa đến kinh thành, lập tức trợn tròn mắt.

Phòng ốc lờn như vậy, chẳng lẽ tất cả đều là của nhà hắn?

Ta đứng ở sau lưng mọi người, từ đại môn tiến ra một đoàn thị nữ xiên y lộng lẫy, toàn bộ cung kính quỳ trên mặt đất.

"Cung nghênh Vương gia hồi phủ."

Nữ nhân nhiều như vậy lại kêu ngọt lịm, ta cả người đều run lên long tơ dựng thẳng.

Tiểu vương gia tựa hồ thực quen thuộc những giọng điệu này, tùy tùy tiện tiện vung tay áo, nhấc chân vượt qua cánh cửa đại môn cao cao.

Tiếp đó thị tòng ở phía sau cũng theo hắn hướng vào trong, bao gồm cả ta.

Hắc hắc, nhìn trái phải hai bên thị nữ quỳ gối cung kính, thực sự là uy phong bát diện.

Khủng khiếp quá, hắn thật có nhà lớn như vậy, đích thị là chủ tử rồi.

Chả trách ngay cả gia gia ta cũng phải gọi hắn một tiếng chủ tử. Tiền thính của hắn rộng bằng cả cái sân của nhà ta.

"Ngọc Lang..."

Nhiều ngày như vậy, hắn không thèm để ý đến ta, để ta cùng các tuỳ tùng ở chung một nơi.

Vừa đến nhà, lập tức kêu tên ta.

"Vâng" ta le lưỡi, đã nhiều ngày nay đi theo những người khác, cũng học được không ít quy củ.

Làm nô tài quy củ thật nhiều, này không được kia không được, quả thực so với làm chủ tử thảm hại hơn nhiều.

"Trần bá, đây là Ngọc Lang, tôn tử Hạ gia. Ngươi sắp xếp một căn phòng bình thường cho hắn là được rồi." Tiểu vương gia đối một hạ nhân bộ dáng như quản gia phân phó.

"Vâng, chủ tử" Trần bá cẩn thận chắp tay trả lời, lông mày một chút cũng không nhúc nhích, nhất định là nô tài nhiều năm rồi.

Tiểu vương gia nói xong, liền bước đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!