Chương 18: (Vô Đề)

Ta ở hồ nước ngủ, khi... tỉnh lại, cư nhiên lại ở trên giường.

Thường nhân ngủ khi tỉnh dậy luôn chậm rãi mở to mắt, mơ mơ màng màng nửa ngày mới thanh tỉnh. Ta lại không như vậy, từ nhỏ mỗi khi tỉnh dậy đều là đột nhiên mở to hai mắt tròn xoe nhìn xung quanh, giống như chưa từng ngủ vậy. Mẹ của ta bị ta hù dọa vài lần về sau không còn phản ứng nữa, còn khen ta đứa nhỏ này thật lanh lợi.(thik nhất đọan này, cứ tưởng tượng là lại lại muốn ôm:))

Lần này người bị dọa chính là Kim Muội.

Nàng đang ngồi ở bên giường cúi đầu xem sắc mặt của ta, bỗng nhiên ta mở to đôi mắt, nàng lập tức sợ tới mức té xuống đất.

"Ngươi muốn chết à? Sáng sớm đã hù dọa người ta!" Kim muội vừa mắng vừa dò xem sắc mặt của ta, nhìn một lúc lâu, nàng mới vỗ tay nói: "Ông trời phù hộ, cuối cùng cũng sống lại."

"Sáng sớm liền nguyền rủa ta? Cẩn thận ta....." Lời nói chỉ mới đến một nửa liền bị đình chỉ. Ta bị chính thanh âm khàn khàn của mình làm cho hoảng sợ.

"Ai nguyền rủa ngươi? Ta đây không phải đang cám ơn ông trời sao?" Kim Muội cầm khăn lau mặt cho ta, mím môi nói: "Nào có người nào ngu ngốc đến vậy, thực cùng chủ tử phân cao thấp, cơ hồ đem mạng nhỏ của mình thí à?"

Bất quá là ở hồ nước ngủ một giấc, ai cùng hắn liều mạng? Ta vẻ mặt ngây thơ.

"Nhìn bộ dáng của ngươi, đừng nói là chính mình bị bệnh vài ngày cũng không biết đấy chứ? Ngốc tử, ngươi ở hồ nước hôn mê, đã bị bệnh hai ngày nay rồi. Lần sau còn như vậy, vạn nhất nhiễm thương hàn thì sao?"

Ta sắc mặt trắng bệch, ở hồ nước hôn mê? Như vậy thật mất mặt...(bé chỉ nghĩ được vậy thôi sao?)

Chỉ mong không phải tiểu Vương gia kia đã vớt ta lên.

"Ngươi mới bị thương hàn ấy, ta đây sức khỏe cường tráng, cho dù ở hồ nước tám ngày mười ngày... Ôi!" Ta vừa nói vừa định đứng dậy, cả người đã bị Kim Muội chỉ dùng một ngón tay đẩy ngã xuống.

Kim Muội nhìn ta tỏ ý xem thường: "Còn bày đặt lớn giọng, bệnh như thế mà còn..."

Chúng ta lại tiếp tục đấu võ mồm, náo loạn một hồi, Kim Muội bưng đồ ăn lại.

Không nghĩ tới lần này lại thật sự bệnh nặng như vậy.

"Ăn canh đi này."

Ta đón lấy, bất quá cả hai tay có hơi run run một chút. May mắn Kim Muội thông minh, lập tức cầm lại chén canh.

"Nhìn ngươi kìa!" Kim Muội cầm chén canh một lần nữa nhìn ta tỏ ý xem thường: "Quên đi quên đi, ta đến đút ngươi ăn." Nàng múc một muỗng đưa đến bên miệng ta.

Ta cúi đầu không ăn, lập tức nói: "Nóng!"

"Ngươi tưởng ngươi là thiếu gia à? Nóng sao không tự mình thổi?" Hung hăng trừng mắt nhìn ta, Kim Muội mới tiếp tục đút. Dường như rốt cục vẫn là không đành lòng ngược đãi người bệnh, nàng nhẹ nhàng đặt ở bên môi thổi vài lần, đưa đến trước mặt của ta, thanh âm mềm nhẹ đi rất nhiều: "Uống đi, đây là xem ngươi như người bệnh, bằng không..."

Ta mặc kệ nàng nói cái gì, cúi đầu ngoan ngoãn uống ngay, liếm liếm khóe miệng. (cute ghê!)

Mới ăn đến một nửa, nghe thấy bên ngoài có người kêu: "Hạ Ngọc Lang, chủ tử kêu ngươi, nhanh đến thư phòng đi."

Ta đang cúi đầu, Kim Muội thóang chấn động, muỗng canh đút cho ta rớt cả xuống chăn.

"Làm sao vậy? Sao lại bị dọa đến thành ra cái bộ dạng như vậy?" Ta ngơ ngác ngẩng đầu hỏi.

"Chủ tử gọi ngươi đấy."

"Mặc kệ hắn, ta hôm nay khả bị bệnh, không rảnh thị hầu hắn." Ta há to mồm, chờ Kim Muội đút tiếp.

Người ở phía ngoài kêu cả nửa ngày mới hùng hùng hổ hổ đi đến: "Chủ tử cho gọi, ngươi như thế nào còn không đi?"

Muốn ta đi gặp tên hỗn đản đó sao?

Ta còn ngại không kịp trốn nữa là!

"Ta chính là bất động! Ngươi muốn thế nào?" Ta trừng mắt với hắn, bất quá chỉ là một lời nói của tiểu Vương gia làm quái gì phải biểu hiện thái quá như thế?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!