Chương 14: (Vô Đề)

Đêm khuya đã đến, quả nhiên nghe thấy trong thanh âm yên tĩnh ban đêm truyền đến một chút động tĩnh.

Lòng lập tức lo lắng.

Tiểu vương gia đang đến!

Tên hỗn đản chết tiệt, ban ngày dám đem ta ăn đến sống dở chết dở!

Ta thật cẩn thận núp vào một nơi an toàn, vểnh tai nghe lén hết thảy động tĩnh.

Đêm đã khuya như vậy, chắc tiểu Vương gia cũng không "ngoan cố" kiếm ta đâu.

Huống chi, ta toàn thân đều đau nhức, quả tình khó mà tiếp tục "chơi" với tiểu Vương gia được.

Một chút tiểu động tĩnh rất nhanh biến thành đại động tĩnh.

"Người đâu! Người đâu!" Tiểu vương gia bắt đầu gọi người.

Không cần phải nói, nhất định là hắn lén lút chạy tới phòng ta, phát hiện tìm không thấy Ngọc Lang bảo bối ta đây, kết quả lập tức bắt đầu lộ ra bản chất xấu tính.

Gia đinh của tiểu viện ngoại lập tức tốp năm tốp ba chạy tiến vào, cẩn thận hỏi: "Chủ tử có gì phân phó ạ?"

"Người ở trong phòng này đâu rồi? Ngọc Lang đi nơi nào?" Thanh âm tiểu Vương gia không cần vểnh tai cũng có thể nghe thật rành mạch.

"Nô tài vẫn túc trực canh giữ ở tiểu môn, quả thật không phát hiện hắn đi ra ngoài."

"Không phát hiện hắn đi ra ngoài..... Ngươi khẳng định?"

"Nô tì nhìn thấy hắn tiến vào tiểu viện nhưng không thấy hắn đi ra. Cho dù hắn nghĩ muốn ra khỏi đây, chủ tử phân phó không được để hắn tùy tiện đi ra ngoài, nô tì làm sao dám thả ra?"

May mắn trong lời nói của Kim Muội không có một chút lỗ mãng. Bằng không đến lúc bị áp giải đến trước mặt tiểu Vương gia, quả thực chính là tự động "dâng lên miệng" để hắn tùy ý xử.

Ta che miệng trộm cười, vội vàng trốn sâu vào hơn nữa.

"Vậy hắn nhất định còn ở trong này." Tiểu vương gia vừa nghe ta vẫn còn trong viện, tựa hồ tâm tình tốt lên nhiều, giống như gặp được một chuyện thú vị.

"Chủ tử, cái sân nhỏ như vậy, chỉ có mấy gian phòng, dù có trốn cũng không được lâu. Chủ tử trước thong thả uống một ngụm trà, để chúng nô tài tìm một chút, nhất định sẽ đem thằng nhóc không biết sống chết kia túm ra cho chủ tử xử trí." Tên gia đinh đang nói đó chỉ cần nghe thanh âm cũng đã đủ tưởng tượng ra được bộ dạng nịnh nọt ghê tởm của hắn.

Tiểu vương gia giáo huấn: "Ăn nói cho lễ độ, ai không biết sống chết?" Ta trong bóng đêm gật gật đầu thật mạnh, huấn đắc hảo!

Dám mắng ta?

"Không cần các ngươi động thủ, hảo hảo giữ cửa cho ta. Chủ tử ta sẽ tự mình tìm được tiểu tử đó."

Cái gì? Hắn tự mình tìm?

Điên rồi! Ta cũng không phải trốn chỗ nào ghê gớm lắm để mà không tìm ra được. Ta âm thầm kêu khổ. Nguyên lai nghĩ trốn một hồi, hắn tìm không thấy người tự nhiên sẽ trở về, tên đại ác ma...

Bỗng nhiên nghe thấy tiểu vương gia hắc hắc cười nói: "Tiểu Ngọc Lang, ngươi cứ trốn đi. Bất quá chờ ta tìm được ngươi, để xem ta hảo hảo phạt ngươi như thế nào."

Má ơi! Ta vừa nghe thanh âm quỷ dị của hắn toàn thân liền rét run.

Ngày này làm nô tài thật không phải làm người mà. Lúc trước như thế nào lại ngu xuẩn như vậy đáp ứng năm ngày làm một ngày nô tài mặc cho người định đoạt? Hẳn là năm mươi năm mới làm một ngày.

Khi nào thì trời mới sang đây? Ngày này thật khó qua.

"Ha hả, tiểu Ngọc Lang, ngươi cần phải trốn hảo. Ta tới tìm ngươi đây......." Tiểu vương gia lại phát ra âm thanh thật sảng khoái.

Ta bất giác rùng mình, vội vàng càng cẩn thận ngừng thở, để tránh bị hắn tìm được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!