Chương 11: (Vô Đề)

Ta kêu thảm một tiếng, hai đầu gối yếu đuối, quỳ xuống.

"Chậc chậc....." Tiểu vương gia lắc đầu, vẻ mặt đáng tiếc: "Ngươi nghe lời ngay từ đầu có phải tốt rồi không?"

Đau quá!

Ta lấy ánh mắt hung hăng xem xét hắn, chân mày tiểu Vương gia nhướn lên, ý chừng lại muốn đến sờ soạng ta, ta vội vàng gật đầu: "Nghe lời, nghe lời!"

Thật sự là phong thuỷ thiên chuyển, như thế nào lại chuyển đến tiểu Vương gia?

( Phong thủy về nghĩa đen thường liên qua đến thiên thời – địa lợi – nhân hòa ~ đại thể có thể hiểu ở đây là "thế thượng phong" đã rơi vào tay tiểu Vương gia *hắc hắc*)

Đến lượt ta làm chủ tử nhất định phải ăn miếng trả miếng! (muộn òi em ơi O_o khi nào thóat khỏi ảnh rồi hãy tính nhá~)

Tiểu vương gia nghe xong câu trả lời của ta, nhẹ nhàng cười. Nụ cười của hắn vừa nhẹ nhàng, vừa dịu dàng, lộ ra hàm răng trắng tinh vô cùng xinh đẹp.

Ta vừa vặn ngẩng đầu trừng mắt với hắn, bị hắn cười đến không thể kìm chế, ánh mắt không khỏi đi xuống. (em í *thẹn thùng*kìa)

Tiểu vương gia đang ngồi ở phía trước ta, ta quỳ, tự nhiên thực dễ dàng nhìn đến "chỗ kia" của hắn. (tục tục tục)

"Chỗ kia" cũng dựng thẳng, giờ phút này quả thực giống như dã thú tức giận, hùng dũng, hiên ngang (O_o)

Thật lợi hại a.

Không hổ là tiểu Vương gia. Tuy rằng tuổi còn nhỏ, bất quá nơi đó vẫn là không có nhỏ a~... ( bé ơi sao bé ngây thơ mà tòan "để ý" những cái *ba chấm* thui vậy?:))

"Hắc hắc, ánh mắt ngươi đang nhìn cái gì vậy?"

Cằm bỗng nhiên căng thẳng, bị tiểu vương gia nâng lên.

Ta nói lắp đứng lên, giương miệng nói lầm bầm nửa ngày lại nói không ra lời. (làm chuyện *bậy bạ* dĩ nhiên khó nói, hehe tội tội)

Tiểu vương gia phát ra thanh âm tràn đầy nguy hiểm: "Nói, ngươi xem cái gì?"

Ta chạy không khỏi, đành phải vẻ mặt cầu xin nói: "Nơi đó..."

"Làm sao?" Nghe hắn nói đầy vẻ trêu cợt, thật không biết hắn là không biết thật hay là giả vờ không biết.

Đang do dự, hồng điểm trước ngực bỗng nhiên bị hắn nhéo mạnh. (đau đấy!)

"Ôi!" đau quá, ta lớn tiếng kêu lên, nước mắt đã bắt đầu tuôn chảy.

Ta giãy giụa muốn đứng dậy, lại bị tiểu vương gia ấn xuống, chỉ có thể quỳ.

"Đau không?" Tiểu vương gia một bên hỏi một bên cười tà mị.

Ta sợ tới mức luống cuống tay chân cố gắng che đi vị trí trước ngực, lại bị hắn ung dung, dễ dàng xâm nhập nhéo một cái thật mạnh nữa.

"Đau a!" Ta thét chói tai, rốt cục nước mắt trào ra, khóc lớn lên: "Ngươi như thế nào lại giống đàn bà? Oa oa..... Chỉ biết nhéo người ta? Ô...." (ây da thật là đụng chạm mà!)

Tiểu vương gia thanh âm xót xa nói: "Lại khóc, ta vừa muốn nhéo một cái nữa."

Chỉ một câu đem ta sợ tới mức tiếng khóc đều nuốt vào trong bụng, hồ nghi ngẩng đầu xem xét hắn.

Tiểu vương gia lười biếng ngồi, hỏi ta: "Ngươi vừa rồi nhìn cái gì?"

"Nơi đó..." Ta thanh âm yếu ớt trả lời.

Hắn trừng mắt liếc ta một cái, giống như đang rất bất mãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!