Chương 10: (Vô Đề)

Ta phẫn nộ quay lưng lại tiếp tục ăn, quyết định không so đo với tiểu nha đầu này nữa.

"Uy, ta là ta đang nói ngươi a!" Kim Muội ở bên tai ta kêu to: "Ngươi rốt cuộc có nghe thấy không?"

"Nghe thấy cái gì?"

"Ngươi phải cẩn thận, không biết chừng có kẻ sẽ hãm hại ngươi."

" Sao lại hãm hại ta?"

Kim Muội cứng lại, quay mặt đi: "Dù sao đều là thân phận nô tài, muốn tránh cũng tránh không khỏi."

Chẳng hiểu những điều Kim Muội nói là gì, ta ngáp một hơi dài chán nản, dự định đi tắm rửa.

Đúng là tiểu nha đầu ưa phóng đại mọi chuyện, ta thật muốn tìm Trần bá để kêu đổi tiểu nha đầu này.

Ngày kế, lại bị kêu đến thư phòng.

Kim muội tuy rằng dài dòng, nhưng thị hầu thì thật là mau lẹ. Mau mau giúp ta lau mặt, chỉnh đốn y phục cho ta.

Ta cân nhắc tiểu vương gia hôm nay lại có trò gì mới, nghĩ đến nửa ngày cũng nghĩ không ra cái gì để tìm biện pháp đối phó, đành phải thở dài bỏ cuộc, đẩy cửa thư phòng bước vào.

"Tiểu bảo bối!" Mới vừa vào cửa đã bị tiểu Vương gia ôm cứng ngắc.(tội!)

Tiểu vương gia hai tay linh họat hết sờ thượng lại sờ hạ, miệng nói: "Rất nhớ ngươi. Hôm qua là ta không tốt, nói buổi tối tới thăm ngươi, ai ngờ Tam ca hắn không chịu trở về phủ, lôi kéo ta cả một buổi tối bàn quốc gia đại sự."

Thật nực cười, nhìn ngươi như vậy mà cũng xứng bàn quốc gia đại sự sao?

Ta vội vàng kéo tay hắn ra, căn bản không rảnh há mồm mắng hắn.

"Vì sao không nói lời nào? Tức giận? Không cần giận, về sau mỗi ngày đều sẽ cùng ngươi."

"Buông tay!"

"Yêu, lại tức giận." Vẻ mặt hắn tươi cười đích vô lại

Luận khí lực ta đánh không lại hắn, đành phải bắt đầu ra vẻ chủ tử.

"Hỗn trướng! Ta bảo ngươi buông tay!"

"Ta vì cái gì phải buông tay?"

"Hiện tại ta là chủ tử, ta bảo ngươi buông thì ngươi phải buông."

Tiểu vương gia cười hắc hắc: "Sai lầm rồi, sai lầm rồi. Ngươi tính đi hôm nay là ngày thứ mấy rồi?"

Mấy ngày? Ta há to mồm.

Mấy ngày nay thật không còn ý thức gì thời gian nữa, mỗi ngày đều bị bắt "đùa giỡn" tiểu vương gia thì đâu còn tâm trí để mà đếm ngày nữa.

"Hôm nay là ngày thứ năm, bảo bối Ngọc Lang của ta."

Ngày thứ năm? (đến rồi đến rồi *tung bông*)

Tiểu vương gia lại giở giọng gian xảo như hồ ly: "Hôm nay đến phiên ngươi nghe ta sai bảo. Cái gì yêu cầu đều phải nghe theo a. Đây chính là ngươi đã đáp ứng từ trước."

Đúng đúng! Ta gật gật đầu. Hôm nay là ngày thứ năm duy nhất bị phân phó phải hoàn toàn tuân thủ mệnh lệnh.

"Nhớ rõ." Ta ưỡn ngực: "Không cần lo lắng, Ngọc Lang ta chính là nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt không nuốt lời."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!